Thực tế chứng minh, linh cảm của Hồng Liên không sai chút nào.
Các phiên vương ở Tây Bắc và Tây Nam lợi dụng hạn hán để dấy binh làm loạn, còn bắt giữ không ít trọng thần triều đình để uy h**p mấy vị đại tướng quân.
Đại ca vì bảo vệ phụ thân, đã trúng hai nhát dao, và cả hai nhát dao này đều suýt chút nữa làm tổn thương tim.
Tây Bắc xa xôi như vậy, khi bọn ta nhận được tin tức thì đã là nửa tháng sau.
Hiện tại tình hình bên đó ra sao, không ai biết được.
Vì điều này, Hồng Liên lần đầu tiên mặc quan phục, vào cung.
Tẩu ấy muốn đi Tây Bắc.
Hoàng thượng làm sao nỡ để một phụ nhân tay không tấc sắt đi đến nơi nguy hiểm như vậy, liền lệnh Hoàng hậu đưa tẩu ấy ra khỏi cung.
Nhưng Hồng Liên quỳ gối trước mặt Hoàng hậu: "Hoàng hậu nương nương, cầu xin ngài cho thần phụ đi Tây Bắc. Phu quân của thần phụ sắp chết rồi, thần phụ muốn đi gặp chàng ấy."
"Cho dù chàng ấy có chết ở Tây Bắc, thần phụ cũng muốn đích thân đưa chàng ấy về nhà. Hoàng hậu nương nương, cầu xin ngài!"
Tẩu ấy vừa nói vừa dập đầu, mỗi cái dập đầu đều rất mạnh.
Hoàng hậu thấy vậy, cũng không kìm được nước mắt.
Năm đó ở phủ An Viễn Hầu, Hoàng hậu đã sớm biết Hồng Liên là người không hiểu quy củ.
Nhưng giờ đây, vì muốn đi Tây Bắc gặp phu quân, tẩu ấy đã học đủ mọi quy củ.
Bà ấy thậm chí có thể hình dung ra Hồng Liên đã luyện tập hành lễ, đã lặp đi lặp lại hai câu nói này như thế nào trước khi vào cung.
Hoàng hậu cuối cùng cũng không đành lòng.
Bà ấy đích thân dẫn Hồng Liên đi gặp Hoàng thượng, vào buổi tối ngày ra cung, Hồng Liên đã lên đường đi Tây Bắc.
—
Hai vị phiên vương tự ý khai thác mỏ bạc, nuôi binh mã, dưới trướng có hơn vạn tinh nhuệ.
Thêm vào việc các tướng quân không quen địa hình, nên trận đánh này, cực kỳ gian nan.
Khi Hồng Liên đến Tây Bắc, các tướng quân mới vừa vặn hạ gục một đội tinh nhuệ của phiên vương.
Mà lúc này, đại ca đã không thể rời giường được nữa.
Mấy vị đại phu đều nói, đại ca chỉ có thể sống ngày nào hay ngày đó.
Trên chiến trường ngày nào cũng có tướng sĩ bị thương, bọn họ cũng phải ưu tiên cho các tướng sĩ, nên chỉ để lại một ít thuốc cho Hồng Liên, rồi đi ra phía trước.
Mọi người đều nói Hồng Liên ngốc, nhưng ngay lập tức tẩu ấy đã hiểu ý của các đại phu.
Nhưng tẩu ấy không bao giờ từ bỏ, ngày ngày làm sạch mủ và giòi trên vết thương cho đại ca.
Tẩu ấy sợ đại ca đau, liền lục trong túi ra cái gặm nướu mà chất nhi đã dùng, nhét vào miệng đại ca.
"Cắn chặt vào, sẽ đau lắm đấy!"
Nói xong, tẩu ấy liền động dao.
Khi dịch bệnh đến, tẩu ấy coi đại ca như gà mắc dịch mà chữa trị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!