Chương 1: (Vô Đề)

Đại ca vừa sinh ra thân thể đã ốm yếu.

Khi tổ phụ còn sống đã mời danh y khắp nơi cho huynh ấy, nhờ vậy mới miễn cưỡng nuôi huynh ấy đến năm mười tám tuổi.

Mấy người già đều nói, thân thể huynh ấy quá yếu, nếu không xung hỉ, e rằng không chống đỡ nổi đến nhược quán.

Thế là mẫu thân ta đi khắp nơi hỏi thăm, cuối cùng chọn được nữ nhi của một nông dân ở ngoại ô kinh thành – Hứa Hồng Liên.

Khi Hồng Liên về nhà chồng, khắp Hầu phủ giăng đèn kết hoa, khách khứa đều cười nói chúc mừng bọn ta.

Nhưng ta cảm thấy, nụ cười trên mặt bọn họ còn mang ý nghĩa khác.

Nhưng rốt cuộc là ý gì, ta lại không thể nghĩ ra.

Ta không hiểu, liền đi hỏi Lưu ma ma bên cạnh mẫu thân.

Bà ấy là người trong của hồi môn của mẫu thân, chuyện trong nhà không gì là bà ấy không biết.

Trước đây ta có gì không hiểu hỏi bà ấy, bà ấy đều trả lời.

Chỉ có lần này, bà ấy xoa đầu ta, chỉ thở dài, không nói lời gì.

Cho đến khi mọi người đưa đại ca và tân nương vào tân phòng, ta vẫn không nhận được câu trả lời.

Đêm đến khi đi ngủ, trong đầu ta luôn hiện lên khuôn mặt của những vị khách đó.

Trằn trọc không ngủ được, ta liền khoác áo choàng, rón rén đến phòng mẫu thân.

Ta vốn định ngủ cùng bà, nhưng vừa mới vào cửa, ta đã nghe thấy tiếng khóc của bà.

"Đều là lỗi của ta, nếu không phải ta, A Yến cũng không đến nỗi khổ sở như vậy…"

"Giờ đây cả kinh thành đều cười nhạo thằng bé, đường đường là Thế tử, lại cưới một đứa nhà quê…"

Bà nói xong thì khóc càng dữ dội hơn.

A Yến chính là đại ca của ta.

Phụ mẫu ta tình cảm vốn rất tốt, nhưng con nối dòng thì không nhiều.

Đại ca mười hai tuổi, bọn họ mới sinh ra ta.

Đại ca là một cái bình thuốc, ta lại như một cây giá đỗ, sáu tuổi còn không cao bằng Tiểu Thất của phủ Bái Quốc công.

Phải biết rằng, Tiểu Thất mới bốn tuổi thôi.

Mỗi lần nhắc đến ta và đại ca, mẫu thân ta luôn rơi lệ.

Bà nói, đây đều là lỗi của bà, không nuôi dưỡng tốt hai bọn ta.

Ta vừa định vào an ủi bà, thì nghe thấy phụ thân thở dài một tiếng.

"Bát tự của đứa bé đó rất hợp với A Yến, tuy nói có hơi ngốc nghếch, nhưng chỉ cần con bé có thể sống tốt với A Yến, thì cũng không tệ rồi."

Nghe được lời này, ta bỗng nhiên hiểu tại sao những vị khách kia lại cười như vậy.

Hóa ra tân nương của đại ca là một kẻ ngốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!