[ Giáo Xuân Hồng ]
Sau đêm Kim Ngô bất cấm dạ, Sài Thúc Tân lấy được Bạch Ngọc Nghẹn vốn luôn tìm kiếm bấy lâu. Nỗi u uất của thiếu niên được hóa giải, gánh nặng ngàn cân trên vai tựa tuyết tan, lại thêm sự sắp xếp của Ngân Hạnh trai chủ, anh bèn ở lại thư trai một thời gian.
Điều này khiến Mộc Cát Sinh sướng rơn.
"Vụ án" Diêm Vương gả con gái là do y bày mưu sắp đặt liên hoàn, khiến mấy anh em vì đó mà vạ lây. Lão nhị ngày ngày quỳ phạt, lão tam phải theo thầy lên lớp ở thư trai, chẳng còn ai rảnh rang bầu bạn quậy phá cùng y. Thầy thuốc nhỏ này ít nói, nhiều tiền, da mặt lại mỏng, chạm cái đã đỏ, trêu vào là nổ, còn thú vị hơn so với phường chèo trên đài hát của Quan Sơn Nguyệt, lại chẳng tốn tiền mua vé, đúng là món hời trời ban.
Bước đầu tiên trong công cuộc phá hoại Sài Thúc Tân của Mộc Cát Sinh chính là kéo Tùng Vấn Đồng cùng chịu trận. Y lục tung phòng của Mặc Tử, moi ra một xấp lớn các mẫu son phấn tô vẽ, nâng niu như báu vật đem dâng trước mặt Sài Thúc Tân.
"Tam Cửu Thiên!"
Một đống giấy trang điểm chất cao ngất trên bàn, trên cùng lộ ra đôi mắt cong cong, thiếu niên hớn hở nói: "Đây đều là những mẫu tôi thích nhất, anh chọn một cái đi!"
Sài Thúc Tân vừa mới dọn vào, phòng ốc còn chưa kịp thu dọn đã bị Mộc Cát Sinh bày bừa loạn xạ. Anh nhìn đống giấy chất trên bàn: "Đây là thứ gì?"
"Hôm qua lúc đến nhà anh tôi chẳng nói rồi sao, lão nhị rất rành về hương liệu, phấn son các kiểu."
Mộc Cát Sinh cầm một tờ giấy hoa lên, ướm vào mặt mình: "Đây là mẫu hoa do chính tay lão nhị vẽ."
Thứ y đang cầm là mẫu vân Phúc Lộc Thọ Hỷ được vẽ bằng mực chu sa đỏ rực trên nền giấy trắng, tựa như một đóa hoa điền* rực rỡ điểm tô giữa đôi mày thiếu niên. Sài Thúc Tân há miệng, nhất thời không tìm được từ ngữ diễn tả, ai ngờ câu tiếp theo của Mộc Cát Sinh lại là: "Này, tháo găng tay ra đi. Hôm qua tôi thấy màu móng tay của anh già quá, anh chọn mẫu nào ưng nhất, tôi tô lại cho anh ngay!"
(*)Hoa điền: Hoa vẽ giữa trán như quý phi ngày xưa.
Sài Thúc Tân suýt thì sặc chết, nhất quyết cúi đầu thu dọn đống giấy, trả lại nguyên vẹn: "Tôi không cần."
"Đừng mà, Tam Cửu Thiên, tay anh đẹp quá chừng, tô cái màu như bà thím thế kia phí lắm!"
"Đó là màu Giáo Chu, được chế từ hoa Bát Trọng Hàn Hồng sau ba lần chưng ba lần phơi mới giã thành bùn, niêm phong cất giữ, trải qua ba mùa đông tuyết lạnh mới chế thành."
Sài Thúc Tân nghiêm túc giải thích: "Phương thuốc bảo vệ móng của Dược Gia chú trọng dược tính, đẹp hay không không quan trọng."
Mộc Cát Sinh đang cơn ham chơi đâu thèm quan tâm những thứ đó: "Thế thì cải tiến một chút đi! Màu móng của anh đỏ sậm quá, tôi vẽ lại nhạt hơn xíu cho anh, tô thêm chút màu vàng, đậm nhạt hòa quyện, vẽ rồng điểm mắt, chỉ một hai nét là xong!"
"Pha vàng vào thuốc sẽ ảnh hưởng đến dược hiệu." Sài Thúc Tân vẫn từ chối: "Không được."
Mộc Cát Sinh bĩu môi. Sài Thúc Tân thấy vậy lập tức đề cao cảnh giác, giữ chặt găng tay, lùi về một bước: "Cậu đừng có làm bậy."
"Tam Cửu Thiên, anh đoán ra tôi định làm gì rồi à?"
Mộc Cát Sinh nhướn mày: "Không uổng hôm qua chúng ta vào sinh ra tử một phen."
Nói đoạn, y như tên lưu manh áp sát tới.
Bàn ghế lật đổ, trong phòng vang lên tiếng loảng xoảng không ngớt, chỉ là giật cái găng tay thôi mà y vẫn có thể làm ra động tĩnh như đang lột đồ người ta vậy. Sài đại công tử rốt cuộc vẫn là chưa đủ hiểu tính nết của Mộc Cát Sinh, nếu đổi lại là Ô Tử Hư, có lẽ ngay từ khoảnh khắc tên này lôi đống mẫu hoa kia ra đã xách dép chạy mất dạng rồi.
Đến khi Ô Tử Hư tan lớp trở vào viện sau, Mộc Cát Sinh đã đuổi theo Sài Thúc Tân giằng co mấy vòng dưới hành lang.
Lúc đuổi nhau có chạy ngang qua hương đường nơi Tùng Vấn Đồng đang quỳ phạt, Mặc Tử vốn đã áp tai vào tường nghe lỏm đầu đuôi câu chuyện, hắn vừa quỳ vừa xem kịch vui, gân cổ gào rống: "Lão tứ! Đá hắn! Đồ phế vật kia, ai bảo mi né hắn?! Đấm thẳng vào mặt luôn! Mẹ nó, lúc đánh với ông sao không thấy thân thủ nhà mi bèo nhèo thế hả?!"
Mộc Cát Sinh thành công giật phăng một chiếc găng tay của Sài Thúc Tân, nghe vậy liền ném qua cửa sổ, găng tay đập vào trán Tùng Vấn Đồng.
"Đứa nào từng bảo lật đổ quân vương là chuyện nhỏ, giết một người thầy thuốc mới là hoạ lớn? Có ngon thì nhào ra đây!"
Tùng Vấn Đồng bùng nổ: "Con mẹ nó! Chờ đấy! Chờ ông quỳ xong sẽ tẩn cả hai đứa bây một trận!"
"Thế thì chưa chắc thắng nổi đâu! Sư phụ tịch thu đao Thỉ Hồng của ông nửa năm rồi, không chừng là hai đứa tôi tẩn ông đấy!"
"Mẹ kiếp, có giỏi thì lăn vào đây ngay, ông dù có quỳ cũng đập chết nhà mi được!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!