Chương 85: PN1

[Vạn Niên Thanh]

Năm 1919, đêm Giao thừa.

Bắc Bình, Sài phủ.

"Mẹ – "

Sài Nhẫn Đông ôm một bọc gấm to chạy tọt vào bếp. Dạo gần đây cô nhóc đang trổ mã, dáng người đã cao bằng cành mai trong sân. Nếu mang thêm giày vào thì gần như cao hơn thiếu niên cùng tuổi cả một cái đầu. Nàng líu ríu như chim yến: "Mẹ mẹ mẹ mẹ ơi! Mẹ phải cứu con!"

"Thời đại nào rồi mà còn gọi mẹ là nương nương* thế hả." Một người phụ nữ quàng khăn lông cáo đen ngồi trên chiếc ghế bát tiên, thong thả nói: "Nhà ta làm gì có hoàng thượng."

(*)Chị Sài gọi mẹ là : Nương.

Sài Nhẫn Đông bị khói bếp hun đen cả mặt cũng chẳng buồn lau: "Thế nào lại dám để mẹ làm nương nương chứ, không thì hậu cung còn đường sống sao?"

Trên bếp đang nấu mấy nồi lớn. Người phụ nữ vừa trông lửa vừa đọc một quyển sách tiếng Tây, thấy con gái như người chạy nạn xông vào, bà chỉ khẽ liếc mắt: "Thêm vài tuổi nữa là đến lễ thành niên rồi, đi một chuyến Thượng Hải về lại càng chẳng ra dáng."

"Lời này của mẹ giờ không còn linh nghiệm nữa đâu. Lúc con ở Thượng Hải có nghe người ta kể, năm đó vì một đơn thuốc mà mẹ cầm dao mổ đuổi cha chạy ba vòng trên đường Nam Kinh…" Sài Nhẫn Đông đặt túi gấm vào một giỏ rau lớn, đang định tháo chạy thì nhìn thấy đồ trên bếp: "Ồ, lẩu nhất phẩm! Mẹ ơi con ăn một miếng được không?"

"Đồ cúng Tết, khuya mới được ăn." Người phụ nữ lật một trang sách: "Nồi bên cạnh đang đun hạt dẻ."

Sài Nhẫn Đông mừng rỡ, vén nắp nồi định thò tay bốc, chợt nghe ngoài bếp vang lên giọng đàn ông: "Đông nhi! Con lại lấy em trai ra thử thuốc phải không?"

Giọng nói không lớn, thậm chí khá ôn hòa, nhưng nền giọng lại mang theo sự uy nghiêm. Sài Nhẫn Đông rùng mình, vội cởi giày leo qua cửa sổ: "Mẹ ơi con đi đây! Chồng mẹ tới rồi, giúp con cản ông ấy một lát nhé."

"Sài tiểu thư đi thong thả." Người phụ nữ thản nhiên nói: "Hóa đơn bên Bát Đại Hồ Đồng vừa gửi đến. Hôm nay Tết nhất, tiết kiệm tiền cho cha mẹ cô chút đi."

Tiếng Sài Nhẫn Đông đã xa dần: "Gió to quá con nghe không rõ!"

Tấm rèm cửa lại bị vén lên, một người đàn ông bước vào. Gương mặt ông không hẳn là quá ưa nhìn, hai bên thái dương đã điểm sương, nhưng nhờ tuổi tác mà toát lên vẻ điềm đạm trầm ổn. Ông đặt lò sưởi nhỏ vào tay người phụ nữ: "Trời lạnh, khói bếp hại thân, phu nhân việc gì phải đích thân xuống bếp."

"Con gái anh chạy rồi."

Người phụ nữ mải đọc sách không buồn ngẩng đầu, chỉ tay về phía giỏ rau bên cạnh bếp: "Con trai anh thì đang ngất trong đó."

"Không ra thể thống gì."

Giọng người đàn ông nghiêm khắc, nhưng vẻ mặt lại chẳng có ý giận dữ: "Thúc Tân mới hai tuổi, nào có chuyện đem đứa bé nhỏ như vậy ra châm kim thử thuốc. Xem ra những năm nay nuông chiều con bé quá rồi, đến nửa phần cẩn trọng cũng không học được…"

"Tôi lại thấy có mỗi anh nuông chiều đấy."

Người phụ nữ lật thêm một trang sách: "Nhẫn Đông còn nửa năm nữa mới tròn mười sáu tuổi, vậy mà anh đã vội vàng đưa con bé đến Thượng Hải nhập dược liệu. Những chuyện ngông cuồng năm xưa bị nó nghe sạch bách rồi, giờ anh còn muốn bày giá làm cha thì khó lắm."

Người đàn ông cúi người bắt mạch cho cậu con trai út, xác định không có gì đáng ngại mới quay sang mở nắp nồi. Động tác của hai cha con hệt như đúc từ một khuôn: "Anh thấy nồi lẩu nhất phẩm này phu nhân nấu rất khá."

"Tôi thấy khả năng đánh trống lảng của Sài tiên sinh đây cũng chẳng kém cạnh gì."

Người phụ nữ đặt cuốn sách xuống, chống cằm suy ngẫm một lát: "Tôi đang tính đợi khi thời tiết ấm lên chút nữa sẽ giao lại công thức món này cho Nhẫn Đông. Muốn uốn nắn con bé ấy thành dáng dấp khuê tú e là khó, nhưng những thứ bày ra cho có mặt mũi như nữ công, bếp núc thì vẫn nên học cách vờ vịt cho ra dáng một chút."

Sài tiên sinh nghe xong trên mặt thoáng ý cười: "Phu nhân xưa nay vốn chẳng ưa làm bộ làm tịch, ấy vậy mà lại chịu hy sinh vì con bé đó sao."

"Sao lại bảo rằng không ưa làm bộ làm tịch chứ." Người phụ nữ ngẩng lên nhìn chồng, một cái ngước đầu đẹp đến nao lòng: "Đó chẳng qua là thủ đoạn thôi, tâm mình ngay thẳng là được."

Hai vợ chồng họ lúc này kẻ đứng người ngồi, nếu xét về tướng mạo thì trông không mấy xứng đôi. Sài tiên sinh đã quá tuổi bốn mươi, trong khi Sài phu nhân trông như chỉ mới ngoài đôi mươi, dung mạo cực kỳ diễm lệ. Bà ăn vận theo lối của phụ nữ kinh kỳ, là kiểu dáng cũ của tiền triều, nhưng đôi môi lại được tô điểm tỉ mỉ. Không phải người Thượng Hải thì không nhận ra được, son môi bà dùng chính là loại son Max Factor chỉ có thể mua được tại cửa hàng bách hóa Vĩnh An.

Nụ cười trên gương mặt Sài tiên sinh càng sâu hơn, phảng phất nét thiếu niên. Lần này ông đưa con gái lớn đến Thượng Hải, một phần là vì muốn thăm lại chốn xưa. Năm đó ông một thân một mình đến Thượng Hải khám bệnh, bệnh nhân là một bà cụ sống trong tô giới Pháp, mắc bệnh mãn tính kéo dài nhiều năm. Vì con trai bà cưới một người vợ Trung Hoa nên sinh lòng kính trọng Trung y hơn. Trong các buổi tiệc xã giao tại dinh thự Pháp có một vị ngoại giao họ Cố, vốn có chút giao tình cũ với nhà họ Sài, liền chuẩn bị thiếp mời gửi đến Bắc Bình, lời lẽ tha thiết mong gia chủ nhà họ Sài đi Thượng Hải một chuyến.

Cùng lúc đó, gửi đến Sài phủ còn có bức thư đòi nợ của Thiên Toán Tử, đính kèm theo thư là một cành hoa đào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!