Chương 84: HỒI PHỤ. ĐIỂM TINH PHONG HOA LỤC - Chương 84. Quan Âm

HỒI PHỤ. ĐIỂM TINH PHONG HOA LỤC

Kính thưa chư vị quan khách!

Kẻ hèn này họ Chu, tên Ấm Tiêu, bất tài vô dụng, nhờ có anh lớn trong nhà che chở mà mới vớ được cái hư danh Tinh Túc Tử. Chẳng là gia môn bất hạnh, gần đây đứa cháu gái bất hiếu của tôi lại tư lợi mà phạm phép nước, "mượn" về từ cơ quan một món đồ kinh thiên động địa —— Nghe nói vào thời Trinh Quán nhà Đường, vật này từng được Đấu Chiến Thắng Phật đích thân đề bút lên đó, xóa bỏ tên của toàn bộ mười loại chúng sinh của chín tầng u minh trong sổ Sinh tử, khiến giống khỉ trên nhân gian đồng loạt biến thành yêu quái bất tử. Chuyện ấy vừa là đại phúc vừa là đại họa. Đám khỉ trường sinh bất tử nhưng chẳng vui sướng gì, dở điên dở dại. Đêm nào cũng nhảy xuống nước bắt trăng, nhưng nào phải bắt cái bánh tròn ánh bạc ấy mà là vì muốn chết không được.

Đám khỉ đó còn gây ra một "kỳ tích" nữa —— lừa được cả Rượu Tiên cùng chúng hưởng cái lạc thú ngu si này. Dưới ánh trăng mờ, nhà thơ nhân hứng nhảy ùm một cái, đi hưởng cái vui của riêng mình, còn kẻ khởi xướng thì bị bỏ rơi lại chốn nhân gian.

Về sau, phải đến tận đời của một vị Cao Tổ nào đó của đứa cháu gái xui xẻo nhà tôi, thắp đèn nấu dầu không kể ngày đêm thì mới khôi phục được tên của loài khỉ về lại Sổ Sinh Tử. Vì để đưa những linh hồn lỡ vận kia về đúng chỗ, đám quỷ sai Âm Ty phải kéo toàn bộ lực lượng đi đón, bày cảnh nghênh tiếp long trọng đến mức đế vương nhân gian cũng chưa từng được hưởng —— Nghe kể đám khỉ thuở ấy sống lâu quá nên chẳng biết buồn vui nữa, thế mà con nào con nấy cũng mê mẩn chốn hiền hòa nơi âm tào địa phủ.

Bởi vậy mà Phong Đô suýt nữa biến thành sở thú, tiếc thay cảnh quan chỉ có mỗi núi khỉ.

Giờ đây trong tòa lầu son này, tôi nhìn một đám hậu bối tràn đầy phấn khởi muốn tái hiện những chuyện ngông cuồng thuở thiếu thời của Đại Chiến Thắng Phật. Bất giác cảm khái: lão Tứ vẫn quá mềm lòng. Một đời xông pha, vượt mọi chông gai thập tử nhất sinh, mà tới đời con cháu lại hóa thành mưa xuân gió mát, nuông chiều đến mức chẳng còn phép tắc gì cả. Chốc lát sau tôi mới ngộ ra, y lại nhét cục xương khó gặm vào miệng tôi rồi.

Hệt như năm xưa ở thư viện, thứ gì khó nuốt đều nhét cho tôi, bắt tôi phải nhả ra một đống ngôn từ thối tha để làm người kia mất hứng.

Tôi xem như tốt số hơn lão Tứ, đáng lẽ phải thay y làm kẻ ác, nhưng có một điểm, y lại mạnh hơn tôi cả trăm ngàn lần.

Cát sinh vu dã, cẩm khâm lạn hề, đông chi dạ, hữu quân tử thúc tân lai.

(Trông kia cát xanh ngoài đồng nội, rực màu khoe sắc tựa gấm thay.

Đêm đông giá rét sầu lạnh buốt, có chàng mang củi sưởi ấm đầy.)

Đời này y gặp được một La Sát, còn tôi gặp được một Quan Âm. Thoạt nhìn tôi có vẻ đường hoàng hơn y, nhưng Đấu Chiến Thắng Phật đã tự mình nếm trải đạo lý ấy —— thứ Quan Âm ban cho, chỉ có thể là chú Kim Cô.

Giải thích thế nào nhỉ? Một câu thôi: y có quân tử mang củi sưởi ấm, còn tôi chỉ có mỹ nhân vô tình.

Thưa chư vị! Nếu tôi là tay kể chuyện trong quán rượu ngoài chợ, chắc lúc này đã làm một chuyện đại nghịch bất đạo là bịa chuyện rồi! Chư vị xem, từ thuở Tây Du khởi nguồn, đến yến hội bàn đào lần đầu quy tụ anh hùng, rồi Quan Âm vâng mệnh đến Trường An, hiển thánh hóa Kim Thiền, thu phục Trại Thái Tuế, trói buộc Hồng Hài Nhi. Từng việc từng chuyện, danh nghĩa là độ Đường Tăng, nhưng thực chất là độ Ngộ Không.

Chư vị xem, người ấy nam nữ khó phân, mặt đẹp tựa phù dung, lại đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn. Há chẳng phải cũng đã thu phục trái tim của con khỉ ngỗ nghịch kia sao?

Thưa chư vị! Sao lại không phải đôi bên cùng thuận lòng chứ? Bằng không, đường đường là Tề Thiên Đại Thánh, dễ đâu cúi đầu khuất phục trước quyền quý, nhưng lại hết lần này đến lần khác ân cần chạy đến bên Bảo Liên Đài ấy làm gì?

Chư vị quan khách! Đây chính là Tây Du Ký mà tôi muốn kể! Cuốn sách này đề bút từ thư viện Ngân Hạnh trong chùa Bạch Thủy. Trải qua hơn một trăm năm, tướng quân có, La Sát có, thần tiên có, quỷ sai có, đủ loại nhân vật không thiếu một ai. Nhưng hôm nay, thứ tôi muốn kể không phải hồi náo nhiệt nhất, mà là một đoạn dã sử tình duyên được thêm vào hồi phụ sau khi màn kịch lớn đã khép:

Câu chuyện về vị Quan Âm đoản mệnh và con yêu quái sống lâu nhất trên đường thỉnh kinh —— Không có mệnh lớn như khỉ đá trời sinh, chỉ là một con gà đang đợi làm thịt được nuôi thả trên núi.

Đã nói là dã sử tình duyên, dĩ nhiên phải mở đầu bằng tình tiết ly kỳ và đẹp đẽ nhất. Thưa chư vị, mọi người đã từng nghe đến chuyện minh hôn bao giờ chưa? Khéo thế nào, trong sách của tôi lại có một chuyện như vậy. Quân tử rút xương thành La Sát, ngàn kiếp nguy nan chẳng tiếc vì hồng nhan. Chỉ tại sợi tơ hồng âm dương này kéo quá dài, khiến hắn vấp phải một ván cờ mưu sâu chấn động. Ván đã đóng thuyền đành phải thay tướng giữa trận.

Người quân tử vốn được ung dung tự tại thì nhận lấy món nợ máu, còn phượng hoàng lẽ ra phải tắm lửa lại rút về ổ gà, tiếp tục an nhiên làm một đứa trẻ ngây thơ dưới đài sen của Quan Âm.

Ấy là năm Dân quốc thứ hai mươi bảy. Dân quốc năm thứ hai mươi bảy là khoảng thời gian thế nào nhỉ! Chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than, vậy mà lại là những năm tháng đẹp đến khó tin! Nhớ năm đó tại cõi Thủy Thiên, lầu son cao vút mọc lên giữa sóng biếc muôn trùng, Quan Âm giảng đạo trước bình phong của bảy nhà, giảng từ thuở thượng cổ cho đến ngày xưa nay, giảng tới đoạn hứng chí dâng trào còn rút đao đập cột, hát ca mà múa. Năm Dân quốc thứ hai mươi bảy, quả là một chốn Bồng Lai tiên cảnh!

Chẳng biết Hán triều, chẳng lo Ngụy Tấn, chẳng bận chiến loạn hay biệt ly, chẳng màng đạo đức hay mưu tính âm dương của anh lớn. Chỉ trộm một khắc thời gian, cắt thành một mảnh x**n t*nh. Tuổi trẻ không cho phép bạc đầu, một khắc cũng đáng giá ngàn vàng.

Thế nhưng người giảng đạo ấy là ai? Là Quan Thế Âm Bồ Tát đang ngự trên đài sen! Sao Người lại không nhìn thấu chút x**n t*nh của đứa trẻ ấy được? Người chỉ nói, chỉ cười, chỉ say, chỉ giả vờ và để mặc. Trăm ngàn việc Người có thể chấp thuận, trăm ngàn mong cầu Người có thể đáp ứng, chỉ có duy nhất thứ tình cảm này không có chỗ gửi gắm —— Vậy sao con khỉ đá ấy không phá sắc giới đi? Ai bảo người nó yêu chính Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn, vô biên vô lượng chứ!

Bồ Tát! Bồ Tát! A di đà Phật. Vì sao Người độ thế nhân, độ chúng sinh, hàng yêu trừ ma, nắm quyền sinh sát, mà riêng tôi vẫn chẳng được Người đoái thương?

Dù Người có giết tôi đi cũng được!

Người bảo một tấm lòng si đã trao nhầm chỗ? Nhưng tôi thậm chí còn chưa từng nói thẳng. Vì sao? Vì Phật bảo: Không thể nói!

Từ sau khi lão Tứ chết tôi mới thực sự hiểu chuyện, và điều đầu tiên tôi hiểu ra chính là không thể nói.

Quẻ bói vận nước, âm mưu chấn động, không thể nói.

Minh hôn âm dương, đám cưới đỏ trắng, không thể nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!