Editor: Kẹo Mặn Chát
"Đừng nhăn nhó thế chứ, tôi tới đây là để xin lỗi chuyện lần trước." Mộc Cát Sinh lộn người nhảy vào trong phòng, "Lần trước là tôi l* m*ng, thầy thuốc nhỏ đừng thù dai nha."
"Xin lỗi?" Sài Thúc Tân lạnh mặt, "Tự tiện xông vào nhà người khác, nghe lén chuyện nhà người khác —— đây chính cách xin lỗi của Mộc thiếu gia sao? Phủ Mộc giáo dục tốt thật đấy."
"Haizzz, cha tôi là một người thô lỗ, nếu anh không đánh lại ông ấy, ông ấy hoàn toàn không nghĩ tới những lễ nghĩa này đâu..."
"Vậy thì thôi, phủ Mộc danh tiếng lẫy lừng, Sài thị không dám quấy nhiễu." Sài Thúc Tân chỉ vào cửa chính, "Mời cút."
"Ồ, thầy thuốc nhỏ, anh biết mắng người cơ à?" Mộc Cát vui vẻ, "Thích tôi vậy sao?"
Sài Thúc Tân không thể tin nhìn Mộc Cát Sinh, giống như đang không hiểu vì sao trên thiên hạ lại có người mặt dày vô sỉ như vậy.
"Anh xem, ban nãy trong phòng toàn mấy thứ hiểm ác đáng ghét, thế mà anh vẫn nho nhã lễ độ, bây giờ có một người đến quan tâm anh, anh lại mở miệng nói tục." Mộc Cát Sinh tự rót cho mình một chén trà, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Có cái gọi là người thân thiết không câu nệ lễ nghĩa, thế chẳng phải là anh thích tôi thì là gì?"
An Bình cảm thấy có lẽ Sài Thúc Tân cũng đã có suy nghĩ muốn đánh Mộc Cát Sinh một trận tơi bời, quả nhiên đối phương mở miệng nói: "Mộc thiếu gia, tối nay tôi rất bận.
Nếu cậu có việc, vậy thì đến hôm khác chúng ta có thể chọn một địa điểm bên ngoài, muốn đánh muốn chiến, tôi đều tiếp cậu tới cùng."
"Quả thật tối nay tôi có việc đến đây, nhưng tôi cũng đã nói rồi, tôi đến là để xin lỗi, cũng không có ý gì khác." Mộc Cát Sinh không ai mời cũng tự mình ngồi xuống, tự mình uống một ngụm trà, nói: "Đừng căng thẳng, đám ăn thịt người đều đi cả rồi, hiện tại ở nơi này không có ai hại anh hết, thả lỏng đi."
"Những gì cậu vừa mới nghe được là chuyện riêng của Sài thị!"
"Vậy thì sao, chuyện ở phủ tướng quân Mộc tôi còn lười chả muốn nghe đây, chuyện nhà của gia chủ làm ơn mắc oán như anh, tưởng có người hứng thú thật à?" Mộc Cát Sinh trông thấy Sài Thúc Tân sắp điên lên, vội vàng nói: "Từ từ bình tĩnh, tôi vừa mới nghe mấy người nói chuyện, vị ở Bắc Bình đang chờ dùng thuốc kia ấy, e rằng không phải là người bình thường đúng không?"
Động tác tháo găng tay của Sài Thúc Tân dừng lại.
"Quả nhiên." Mộc Cát Sinh hiểu ra, "Thầy thuốc nào phải thần tiên, không thể chữa khỏi biết bao nhiêu bệnh, nếu như chỉ thiếu dược liệu mà đã có thể hủy hoại danh tiếng của Sài thị, chắc chắn trong số bệnh nhân đang chờ dùng thuốc có người có gia thế rất lớn...! Hạ bệ được Sài thị, đương nhiên không phải là nhà quyền quý bình thường, mà khi nãy anh còn nói chuyển gấp thuốc từ Đông Bắc, dưới chân cố đô, lại có liên quan với Đông Bắc, chẳng lẽ người bị bệnh kia...! có mối liên hệ gì đó với triều đại cũ?"
Mọi chuyện được phân tích tuần tự cẩn thận, mạch lạc rõ ràng, khiến An Bình nghe xong mà sửng sốt hồi lâu.
Sài Thúc Tân cũng có vẻ hơi ngạc nhiên, lập tức nói ngay: "Không liên quan đến cậu."
"Chờ đã nào, tôi còn chưa nói xong." Mộc Cát Sinh nói: "Dược gia Sài thị, bất luận như thế nào cũng là một trong Thất Gia Chư Tử, cho dù có người khinh anh trẻ tuổi, dẫu sao anh vẫn có kỹ năng kinh doanh tính toán cơ bản.
Nhưng hôm nay đám thân thích nghèo nhà anh hùng hổ thúc ép như vậy, phải chăng anh đã để nhược điểm rơi vào trong tay bọn họ?"
Sài Thúc Tân ngước mắt nhìn y.
"Không đúng." Mộc Cát Sinh xua tay, lẩm bẩm nói: "Đám lão già kia ngoài mạnh trong yếu, ngoài mặt trách mắng sai sót của anh, nhưng thực tế là mượn đà của chuyện vận chuyển dược liệu để chỉ trích...! Nói như vậy, nhược điểm của anh nằm trong tay vị ở Bắc Bình kia?"
Sài Thúc Tân: "..."
"Nhưng anh có thể có nhược điểm gì nhỉ? Trông anh còn thanh tâm quả dục hơn cả hòa thượng, hay là Sài thị có người làm sai chuyện gì?" Mộc Cát Sinh suy nghĩ một lát, vỗ mạnh đùi một cái, "Tôi biết rồi! Có phải anh nhìn trúng con gái nhà người ta đúng không?!"
Sài Thúc Tân im lặng trong chốc lát, quan sát người nọ từ trên xuống dưới một lượt, mở miệng nói: "Dò hỏi chuyện nhà người khác như thế này, không phải là hành vi quân tử."
"Tôi? Quân tử?" Mộc Cát Sinh giống như vừa nghe chuyện cười gì đó, "Anh nói vậy là khen tôi hay là mắng tôi?"
"Cậu nên đi rồi."
"Đừng vội chuyển chủ đề chứ thầy thuốc nhỏ, anh còn chưa trả lời tôi đâu, rốt cuộc là anh đã vướng phải chuyện gì?" Mộc Cát Sinh dường như kiên quyết phải làm một người không biết điều, móc ra một nắm đồng tiền Sơn Quỷ, "Anh có nói không? Không nói thì tôi tự tính nhá?"
"Mộc Cát Sinh!"
"Êy, đang nghe này." Mộc Cát Sinh vung tay tung lên, tiền rơi tứ tung, tạo thành một quẻ trên mặt bàn, y đang muốn giơ tay nhìn xem thì đột nhiên có một chén trà bay tới, "Cậu đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!"
"Muốn đánh nhau sao? Tôi chiều anh đến cùng." Mộc Cát Sinh nhướng mày, "Lần này phòng mới của nhà anh được tu sửa rắn chắc hơn chút nào chưa?" Lời còn chưa dứt, châm bạc đã bay vút đến, Mộc Cát Sinh đá ghế đập lại, trực tiếp đập xuyên qua cửa sổ đối diện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!