Editor: Kẹo Mặn Chát
Chớp mắt đã là cuối thu.
Ngân hạnh vàng lá, dưới ánh nắng chiều càng thêm rực rỡ óng ả, trong ngôi chùa cổ vang tiếng chuông ngân, trên trời giăng đầy mây trôi.
Cửa phòng bị đẩy ra phát tiếng cọt kẹt, Mộc Cát Sinh khoác áo đi vào, "Lão Nhị, sáng nay ăn gì?" Y mang theo vẻ mặt buồn ngủ tràn đầy mệt mỏi, vừa nhìn đã biết là mới tỉnh dậy.
Tùng Vấn Đồng đang đeo tạp dề rang trà, cuối thu là đợt thu hoạch lá ngân hạnh cuối cùng, mấy ngày nay ngày nào hắn cũng đều lượn quanh bếp lò, nghe y nói vậy thì cầm xẻng đập tới một phát, "Bố khỉ cậu tự xem xem đã mấy giờ rồi? Không biết xấu hổ à mà còn ăn sáng?"
"Quan trọng gì, cũng đâu lố giờ làm bài tập." Mộc Cát Sinh khép hờ hai mắt, dễ dàng né tránh cú đập, sau đó lấy một lồng đồ ăn từ trong tủ ra, "Ông xem ông kìa, rõ ràng là phần bữa sáng cho tôi mà miệng cứ nói một đường tay làm một nẻo.
Vội vàng làm người xấu như vậy à, tội gì mà phải thế?"
Tùng Vấn Đồng xách nồi định ném qua: "Bố đây giữ lại cho chó ăn! Thích thì ăn, không thích thì nhịn!"
"Tôi ăn tôi ăn, gâu gâu gâu." Mộc Cát Sinh ngậm bánh ngọt làm mặt quỷ, rồi nhanh chân chạy vội ra ngoài.
Tùng Vấn Đồng đâu chịu để yên, xách nồi xách xẻng đuổi theo.
Hai người kêu gào ồn ào trên hành lang, lá trà bay tán loạn đầy trời, làm những con chim khách trên mặt đất bị dọa giật nảy mình.
An Bình đã quá quen với việc hai người này ầm ĩ mỗi ngày, chuyện hôm nay coi như là một chuyện nhỏ.
Cậu đã ở trong giấc mơ này suốt mấy tháng vô ích, ngày ngày đều chỉ nhìn mấy người bọn họ.
Cậu thầm nghĩ, phòng ở của Ngân Hạnh thư trai thực sự quá kiên cố, nếu đổi lại thành phủ Sài mà bị hai người làm loạn lật tung lên, thì chẳng biết đã sụp đổ bao nhiêu lần rồi.
Hiện giờ cậu đã nắm rõ được bảy tám phần tình hình trong giấc mơ này.
Đây có lẽ là đang trong thời dân quốc, vào một tháng nào đó của năm nào đó tại một tòa thành cổ phía Đông Nam.
Ngoài thành có núi, trên núi có chùa Bạch Thủy, trong chùa có Ngân Hạnh thư trai, trong thư trai có một thần tiên tàn phế, thần tiên dẫn dắt ba tên yêu nghiệt.
Không có chí hướng đi đại náo thiên cung, cũng không có khí phách đi bắt yêu diệt quỷ, nói tóm lại mỗi ngày đều ăn không ngồi rồi, có thể nói là vô cùng thoải mái.
Tòa thành cổ phía Đông Nam này là vùng quân sự trọng yếu, đóng quân phòng ngự trong thành là một tư lệnh họ Mộc, dân chúng bình thường không biết quân hàm của ông, nên gọi ông bằng nhiều danh xưng.
Có người gọi là Tổng đốc Mộc, có người gọi Tư lệnh Mộc, còn gọi cả Tướng quân Mộc.
Đồng thời kéo theo phủ Mộc cũng có thêm một đống tên gọi lung ta tung lung mới xuất hiện, nào là phủ Tướng quân Mộc, dinh thự Mộc, phủ Mộc Soái...! Làm cho đến giờ An Bình cũng không biết rốt cuộc tư lệnh Mộc này mang chức hàm gì, chỉ biết đại khái là một chức quan rất lớn, dù sao thì ông cũng được xưng một tiếng Quân gia*.
(*Quân gia: danh hiệu kính trọng dành cho người lính ngày xưa)
Thực ra An Bình cũng không hứng thú lắm với những chuyện này, nhưng điều đáng chú ý chính là, tư lệnh Mộc này là cha của Mộc Cát Sinh.
Mộc Cát Sinh là con trai duy nhất của tư lệnh Mộc, mười tuổi đã vào Ngân Hạnh thư trai trong chùa Bạch Thủy, khoảng thời gian trước đó đều lăn lộn trong quân doanh mà lớn lên.
Phu nhân tư lệnh mất sớm, phủ Mộc lại nuôi dạy con cái theo lối tự do, khi con con trai mới ba tuổi, Tư lệnh Mộc đã ném con vào quân doanh, cho nên Mộc Cát Sinh đã thấm đậm khí thế hoang dã ngang tàng của quân nhân từ khi còn là đứa nhỏ.
Sau mười tuổi y bắt đầu tu thân dưỡng tính mấy năm, tu được cái lốt ngoài có hàm dưỡng, giống như một hỗn thế ma vương có học thức được giáo dục tốt.
Trên hành lang, một người chạy một người đuổi.
An Bình đã được chứng kiến tài nghệ của Tùng Vấn Đồng mấy lần, người này có nhan sắc tỷ lệ thuận với độ hung hãn, vì thế Mộc Cát Sinh không bao giờ đối đầu trực diện, mỗi lần trêu người ta xong đều chạy vội xem ai nhanh hơn ai.
Giờ chỉ thấy người này nhanh nhẹn chui vào một căn phòng, "Lão Tam cứu tôi! Lão Nhị sắp giết người rồi!"
Trong phòng chất đầy công văn giấy tờ, một người ngẩng đầu lên khỏi đống sách xếp cao như núi, bất đắc dĩ nói: "Ông lại trêu chọc anh ta làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!