Editor: Kẹo Mặn Chát
An Bình cảm thấy nếu như mình thật sự đang nằm mơ, thì trong hiện thực có lẽ đã kinh hãi đến mức lăn xuống giường.
Hẳn là cậu sẽ không nghe lầm, người này tên là Mộc Cát Sinh, đúng chứ? Là Mộc Cát Sinh mà cậu biết sao?
Lúc trước cậu đã thấy lão Tứ trông hơi quen quen, nhưng cũng không để ý nhiều.
Thiếu niên này khoảng mười ba mười bốn tuổi, mà Mộc Cát Sinh cậu biết đã đúp lớp ba năm, ít nhất cũng khoảng chừng hai mươi tuổi rồi.
Hai người có thể có ngũ quan giống nhau, nhưng khí chất lại thực sự khác biệt một trời một vực —— An Bình quan sát thiếu niên dưới ánh trăng trước mắt.
Mặt mày sáng ngời tinh thần phấn chấn, thế sao người này lớn lên lại có thể biến thành gã thần côn tham tiền được?
Thôi được rồi, bây giờ cũng đã vô cùng keo kiệt rồi.
Tia sáng bạc chợt lóe lên, hai người nhanh chóng cùng nhau giao chiến.
Vầng trăng sáng trên mặt hồ bể nát, bọt nước văng tung tóe khắp nơi.
Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân dường như ngang tài ngang sức, cả hồ nước bị hai người hất tung thành những cột sóng lớn chấn động.
An Bình xem đến nghiện, phải mất một lúc lâu sau mới nhận ra, động tĩnh lớn thế này mà phủ Sài không có người tới quản, chất lượng giấc ngủ của người nhà này cũng quá tốt rồi đấy nhỉ?
Ngay lập tức, Mộc Cát Sinh nói ra nghi vấn của cậu, "Hai chúng ta gây ra động tĩnh lớn như vậy, buổi sáng sẽ không có ai tố cáo anh quấy nhiễu dân chúng chứ?"
"Hành lang cửu khúc của phủ Sài, là nơi thần quỷ không thể vào." Sài Thúc Tân lạnh lùng nói: "Trong hành lang, chỉ có vào không có ra, âm thanh không thể truyền ra ngoài."
Mộc Cát Sinh nghe vậy móc ra một đồng tiền, vung tay ném về phía hành lang ven hồ, "Vậy thế này thì sao?"
Đồng tiền xuyên qua bức tường, phát ra tiếng nổ răng rắc, dãy hành lang dài tức khắc sụp đổ mất một phần.
"Được rồi, hiện tại chính là hành lang bát khúc." Mộc Cát Sinh phủi tay, "Hiệu quả cách âm chắc chắc đã giảm bớt.
Đêm khuya quấy nhiễu dân chúng không phải việc làm của một trang quân tử.
Tôi nghe nói từ trước đến nay Sài công tử vẫn luôn thận trọng chín chắn, anh xác định muốn đánh tiếp sao?"
An Bình kinh hãi trước hành vi nói chuyện không hợp thì phá nhà của y, Sài Thúc Tân có chút sửng sốt rồi lập tức giận tím mặt: "Bốn mươi chín đồng tiền Sơn Quỷ là vật được truyền thừa qua các đời môn hạ Thiên Toán, vậy mà cậu lại lấy nó đập tường?"
An Bình đỡ trán.
Ông anh ơi sai trọng điểm rồi.
Điều anh nên quan tâm không phải là tiền của Mộc Cát Sinh, mà là nhà của anh đó.
"Đối với tôi, tiền khó mua được vui vẻ." Lúc này Mộc Cát Sinh lại có vẻ rất hào phóng, "Đây gọi là đập tiền mua bình an."
Sài Thúc Tân dường như cảm thấy không còn lời nào để nói với người này, hắn vung tay áo dài, châm bạc rơi xuống như mưa lớn, Mộc Cát Sinh lại không chịu đối đầu chính diện nữa, mà quay ngược bỏ chạy.
Một lát sau lại truyền đến một tiếng nổ lớn, một gian phòng lại sập xuống.
Hai người đánh nhau từ đêm khuya đến hừng đông, một người chạy một người đuổi.
Ngắn ngủi chỉ mấy canh giờ, Mộc Cát Sinh đã phá hủy tổng cộng ba hành lang chín gian phòng.
Buổi sáng lão Nhị đến đón người nhìn cửa nhà Sài phủ toang hoang, "Cửa chính của quý phủ đâu rồi?"
"Chào buổi sáng, thiếu gia." Gã hầu khom lưng, "Đây là bị Mộc thiếu gia cầm tiền đập rồi ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!