Editor: Kẹo Mặn Chát
An Bình không ngốc, lập tức đoán ra ý đồ của Sài Yến Yến. Cậu liền giật lấy điện thoại, nói: "Không được! Chuyện này thực sự không được đâu, bán tiên!"
Mộc Cát Sinh ở đầu dây bên kia cười ngặt nghẽo, trêu chọc: "Sao, Yến Yến nhà chúng tôi cũng là tiểu thư khuê các đấy, nhan sắc tiền tài đều có cả. An Bình này, cậu không ưng à?"
Sài Yến Yến nhướng mày, đeo kính râm lên.
An Bình suýt thì phát điên, "Chuyện chuyện chuyện... chuyện này không phải trò đùa đâu nha!"
Thất Gia Chư Tử toàn một đám yêu ma quỷ quái lắm trò nghiện diễn, vừa mới lên sàn đã chơi ngay cấp độ hạn chế độ tuổi. Tội nghiệp cho An Bình ế từ trong trứng nước, bị k*ch th*ch đến mức suýt ngất xỉu, liên tục xua tay, mặt đỏ bừng, "Không được! Tuyệt đối không được!"
Chu Ấm Tiêu đứng xem trò vui không ngại lớn chuyện, trực tiếp livestream phát tin tức cho Ô Tất Hữu. Ô Tất Hữu liền hú hét trong nhóm chat, còn gân giọng gửi một tin nhắn thoại: "Chào anh rể An!"
Một đám người quậy thì quậy thế thôi, cuối cùng vẫn làm theo sắp xếp ban đầu của Yến Yến, tạm thời cũng lừa được mẹ An. Mộc Cát Sinh mặc áo blouse trắng, ra vẻ nghiêm túc dặn dò Sài Yến Yến: "Người trẻ tuổi ra ngoài hẹn hò là chuyện dễ hiểu, nhưng con gái vẫn nên mặc ấm thêm chút."
Nói rồi, y làm bộ làm tịch kê đơn thuốc, cầm bút múa may loạn xạ, chữ viết nguệch ngoạc không khác gì bùa vẽ quỷ.
Thư ký Tiểu Lưu của mẹ An đứng bên cạnh, ánh mắt liên tục liếc qua liếc lại giữa An Bình và Sài Yến Yến, ẩn chứa đầy hàm ý sâu xa.
An Bình: Tôi có thể đi chết rồi hẵng quay lại được không?
Tiểu Lưu ra ngoài lấy thuốc, An Bình không yên tâm, bèn nhiều chuyện hỏi Mộc Cát Sinh một câu: "Bán tiên, rốt cuộc anh kê thuốc gì đấy?"
Mộc Cát Sinh: "Thuốc an thai."
An Bình lập tức nhấc chân định chạy đi đuổi theo Tiểu Lưu, nhưng bị Sài Yến Yến cản lại, "Ông tổ à, người đừng trêu cậu ta nữa, con gà non này da mỏng quá." Nói xong cô vỗ vai An Bình một phát, "Trên đơn thuốc ghi là vitamin C với thuốc dạ dày Thái Hòa. Trông cái bộ dạng hèn nhát của cậu kìa."
An Bình bị đám người này trêu đùa đến mức tuyệt vọng không thiết sống nữa. Đúng lúc đó tiếng điện thoại lại vang lên, vẫn là tin nhắn Wechat từ mẹ ruột cậu.
"Mẹ vừa cho người điều tra thử rồi, cô bạn gái nhỏ của con có lai lịch khá thú vị đấy, hai đứa chơi thêm một lúc ở trung tâm mua sắm đi nhé. Đợi mẹ xử lý xong chuyện bên này, tối sẽ mời hai đứa đi ăn."
An Bình trả lời: "Mẹ có ý gì? Một tiếng nữa là bạn con phải về rồi."
Mẹ An: "Đó là người yêu của con đấy, giữ chân bạn gái con khó đến vậy hả?"
An Bình: "Mẹ ơi —— cô ấy không phải bạn gái con! Kiếm tiền quan trọng hơn, mẹ mau đi bàn chuyện làm ăn của mẹ đi."
Mẹ An: "Mẹ nghĩ đối tác lần này có thể cân nhắc lại."
An Bình: "?????"
Mẹ An: "Dù sao thì hợp tác với tập đoàn Dược thị cũng chỉ có thể kiếm tiền. Nhưng hợp tác với bên này nói không chừng có thể kiếm thêm con dâu cho mẹ."
An Bình chết lặng, đứng hình, cả người tê cứng.
"Cho tôi lắm mồm một câu." Mộc Cát Sinh thong thả nói: "Yến Yến là gia chủ nhà họ Sài. Dựa theo quy củ của Dược gia, chồng của gia chủ phải ở rể."
An Bình: "..."
Bị mọi người ép buộc, Chu Ấm Tiêu tạm thời đổi thân phận thành anh trai kiêm bạn học của Sài Yến Yến, đành đến trung tâm mua sắm mua một bộ đồ nam thay vào, chuẩn bị cho buổi đi ăn với mẹ An tối nay.
Cho đến lúc rời đi, An Bình vẫn trong trạng thái chết máy, mất kết nối, đang chờ khởi động lại...
Mọi người lần lượt rời đi, màn đêm buông xuống, bên ngoài phòng phẫu thuật vẫn sáng đèn đỏ. Mộc Cát Sinh buồn chán đi dạo chung quanh. Y dừng lại trước máy bán hàng tự động, mua một lon cà phê nóng rồi đứng đó ngắm nghía sơ đồ tầng trên bức tường đối diện.
Bệnh viện thường sẽ không đánh dấu nhà xác ở đâu trên sơ đồ tầng, vị trí của nó cũng khác nhau tùy từng bệnh viện. Có bệnh viện đặt ở tầng hầm, có nơi thì ở góc tầng một, có nơi lại nằm bên ngoài tòa nhà, thậm chí có nơi còn ở tầng trên cùng.
Mộc Cát Sinh chợt nhớ tới câu nói buổi sáng của Chu Ấm Tiêu khi buột miệng thốt ra: "Tôi cứ tưởng lão Tứ sẽ rất quen thuộc với bệnh viện chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!