Editor: Kẹo Mặn Chát
Hôm nay Ô Tất Hữu vốn định đến Nghiệp Thủy Chu Hoa xử lý việc làm ăn, song không ngờ rằng Sài Thúc Tân sẽ đi làm phẫu thuật. Chuyện phấn khích như này cậu ta chắc chắn không muốn bỏ lỡ, liền lập tức xung phong gọi một chiếc xe, cả nhóm người rầm rộ kéo nhau tới bệnh viện.
Địa chỉ ghi trên thiệp mời là một bệnh viện tư nhân, khá nổi tiếng trong thành phố, "Quả nhiên là giàu nứt đố đổ vách." Mộc Cát Sinh nói, "Thời gian ghi trên đó là ba giờ chiều, dù sao thì cứ qua xem tình hình trước đã." Sài Thúc Tân vừa lên xe đã bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, không rõ có ngủ hay không. Ô Tất Hữu không dám làm càn, cậu ta sợ mình chơi game sẽ lại buột miệng chửi bậy, đành phải trừng mắt nhìn nhau với Chu Ấm Tiêu.
Chẳng bao lâu sau chính cậu ta cũng chịu không nổi, bắt đầu tìm chuyện để nói: "Sáng nay tự nhiên có một đống hàng được giao tới Nghiệp Thủy Chu Hoa, không biết tên ngốc nào đã đặt hàng, chắc là điền nhầm địa chỉ. Vừa hay qua Tết nhà bếp đang thiếu nguyên liệu nấu ăn, được lợi một món hời lớn."
Chu Ấm Tiêu nhướng mày, "Trời ban tài lộc, cẩn thận rước họa."
Ô Tất Hữu khịt mũi khinh bỉ, "Bản thân ông đây chính là Vô Thường, chả cần biết tên đấy là họa quái gì, tôi sợ chắc?"
Sài Thúc Tân vẫn luôn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng: "Tôi đặt đấy."
Ô Tất Hữu: "Hả?"
Mộc Cát Sinh phe phẩy tấm thiệp mời làm quạt, ung dung nói: "Hôm qua Tam Cửu Thiên xuống chợ phiên một chuyến, tiện tay giúp con bổ sung chút hàng ấy mà."
Rồi y nói tiếp: "Hắn chính là tên ngốc đó đó."
Ô Tất Hữu: "..."
Sài Thúc Tân: "Hóa đơn sẽ được gửi cho cậu sau."
"Không nghe người lớn nói, hậu quả hiện ngay trước mắt." Chu Ấm Tiêu vỗ vỗ vai cậu ta, tỏ vẻ vô cùng thấm thía, nhịn cười đến mức sắp nội thương, "Họa từ miệng mà ra, thôi thì của đi thay người, em zai nén bi thương nha."
Ô Tất Hữu mặt mày méo xệch, tràn đầy biểu cảm "tôi tiêu đời rồi" và "thế đ*o nào mọi chuyện lại thành ra như này", suốt dọc đường đi luôn chìm trong trạng thái hoài nghi nhân sinh.
Lúc đến cổng bệnh viện tư nhân, Mộc Cát Sinh vừa xuống xe, Sài Bồ Đề đã nhanh chóng dẫn người ra đón, "Thiên Toán Tử, chờ đã lâu." Sau đó giới thiệu người bên cạnh, "Vị này là viện trưởng và phó viện trưởng của bệnh viện."
Mộc Cát Sinh xua tay, "Cô Sài không cần khách sáo, hôm nay chúng tôi chỉ đến góp vui thôi." Nói rồi đẩy Sài Thúc Tân lên trước, "Mọi người cứ thong thả trò chuyện."
Viện trưởng và phó viện trưởng trông đã có tuổi, nhưng lại cung kính chào hỏi Sài Thúc Tân như học sinh, nét mặt có phần dè dặt. Sài Bồ Đề mỉm cười, nói: "Hai vị này đều là chi họ xa dòng thứ của Dược gia, nếu tính theo bậc hệ, có lẽ là cháu nội của La Sát Tử ngài đấy."
"Lễ nghi hình thức thôi miễn đi, đã lâu rồi tôi không quan tâm đến chuyện trong Dược gia." Sài Thúc Tân đút hai tay vào túi áo khoác, lạnh nhạt nói: "Giờ tôi cần gặp bệnh nhân."
Sài Bồ Đề hơi khựng lại, sau đó cười nói: "Đương nhiên rồi."
Sài Thúc Tân và mấy người khác đi phía trước, đám người Mộc Cát Sinh thì lặng lẽ theo sau từ xa. Mộc Cát Sinh vừa đi vừa cảm thán: "Bệnh viện ngày nay thay đổi ghê thật, không hổ danh là tập đoàn Dược thị, đúng là có tiền."
Mộc Cát Sinh thực ra là kiểu người "cắm rễ ở nhà" vạn năm, bình thường ngoại trừ con đường đi từ phố Thành Tây đến trường Trung học phổ thông số 1 ra, thì về cơ bản y hầu như chỉ ru rú trong miếu Thành hoàng. Với thể chất đặc biệt, y sẽ chẳng bao giờ đến những nơi như bệnh viện. Nếu đến đây đăng ký khám hoặc xét nghiệm máu, có khi còn bị coi là kỳ tích y học hoặc là được đưa thẳng vào nhà xác.
Năm xưa khi tỉnh dậy từ cõi chết, đối diện với mọi thứ sau một thế kỷ, y quả thực rất hoang mang về những chuyện đã xảy ra trong nhiều năm qua. Nhưng từ trước tới nay, y luôn giữ tâm thái thoải mái vô tư, chết coi như hết. Cộng thêm ký ức rời rạc, khiến y càng thấy nhẹ người, ấy vậy mà thích nghi với cuộc sống hiện đại rất nhanh.
Giờ đây ký ức dần quay trở lại, Mộc Cát Sinh ngửi thấy mùi nước khử trùng trong không khí, đột nhiên nhớ tới tiệm thuốc Sài thị ngày xưa trong thành. Chưởng quầy gói dược liệu trong giấy dầu và dây bông, trên tủ gỗ bày chiếc hũ sứ bụng tròn màu xanh, đựng cỏ long đờm thảo đắng chát mà the mát.
Chu Ấm Tiêu kinh ngạc hỏi, "Tôi cứ nghĩ lão Tứ phải quen thuộc với bệnh viện lắm chứ."
Ô Tất Hữu cười khẩy, "Ổng có La Sát Tử bên cạnh rồi, cần đến bệnh viện làm gì?"
Mộc Cát Sinh suy nghĩ một chút, nói: "Thực ra tôi từng đến bệnh viện một lần rồi." Y nhìn về phía Ô Tất Hữu, "Con gái à, có lẽ con không nhớ rõ. Hồi con còn nhỏ có lần sốt cao, con cố sống cố chết không chịu uống thuốc Đông y mà Tam Cửu Thiên sắc, cuối cùng đành phải đưa con đến bệnh viện để tiêm."
Nói rồi y nở nụ cười, "Nhưng lúc tiêm con khóc dữ hơn, tiếng khóc to đến mức bên ngoài phòng cấp cứu cũng nghe thấy, y hệt tiếng heo bị chọc tiết. Hồi đó con chẳng sợ Tam Cửu Thiên tí nào, còn tè lên cả người hắn."
Ô Tất Hữu đỏ bừng mặt, "Ông bớt xạo đi, tôi chả có chút ấn tượng gì hết."
"Hồi đó con mới hai tuổi, nhớ được mới lạ đấy." Mộc Cát ung dung nói: "Khi ấy con khóc quấy kinh lắm, đến lão Tam cũng không muốn xía vô dỗ. Dù gì có sốt chết cũng chẳng sao, chỉ cần xuống điện Diêm Vương sửa vài nét trên sổ sinh tử, rồi kéo con từ Phong Đô về lại là được thôi mà."
Chu Ấm Tiêu nghe xong bật cười lớn, liên tục khen là diệu kế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!