Editor: Kẹo Mặn Chát
Miếu Thành hoàng.
Mộc Cát Sinh ngủ một mạch từ chiều đến nửa đêm. Khi tỉnh dậy, đầu óc y nặng trịch choáng váng, y mơ màng ngồi trên giường, vô thức nghĩ: Mình là ai? Mình đang ở đâu?
Y nhìn thấy đèn lồng đỏ treo ngoài phòng, phản ứng đầu tiên là thư viện đã lên đèn rồi kìa, liền buột miệng nói: "Lão Nhị, tối ăn gì đấy?"
Không có tiếng trả lời.
Sau đó y mới nhận ra, nơi này là miếu Thành hoàng. Mặc dù cách bài trí trong phòng đã tái hiện lại hoàn toàn nơi ở của y tại thư viện năm xưa, nhưng ngoài cửa sổ đã không còn ngân hạnh vương đầy sân nữa.
Không có ngân hạnh cũng tốt. Y ngáp một cái, đỡ phải ngày nào cũng cật lực quét dọn, quét mãi mà chẳng xong.
Mộc Cát Sinh khoác áo xuống lầu, bước vào sân, trong không khí thoang thoảng hương hoa mai nhẹ nhàng.
Hoàng Ngưu đã tan ca về nhà, quầy bán vé trống không. Y tháo một chiếc đèn lồng xuống rồi treo trên mái hiên trước cổng miếu. Trên con phố dài thưa thớt bóng người, chỉ có một ngọn đèn đung đưa, tựa như đóa hồng hoa đang dịu dàng lay động.
Mộc Cát Sinh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, nửa tỉnh nửa mơ ngồi dựa vào cổng miếu mà ngủ gà ngủ gật. Y thầm nghĩ bản thân thực sự đã già rồi, ban ngày đối phó với một đám người cũng khiến y mệt mỏi hết cả tâm trí.
Chẳng phải chỉ là một màn lừa gạt người ta thôi sao? Làm thầy bói xưa nay đều dựa vào ba phần năng lực, bảy phần mánh khóe bịp bợm. Hồi đấy, y có thể bày trò lừa toàn bộ mọi người trong thư viện, từ thầy đến trò, xong rồi lại đánh một trận với lão Nhị, đánh xong thì kéo nhau đến Quan Sơn Nguyệt nghe hát xuyên đêm, quậy thâu đêm suốt sáng mà vẫn tràn đầy năng lượng. Nào có như bây giờ, chơi mấy ván mạt chược thôi đã buồn ngủ díp mắt.
Cảm thấy không được thoải mái khi ngủ dựa vào cổng miếu, y ngước nhìn dầm ngang phía trên, tự hỏi có nên trèo lên mái nằm một lát hay không. Ngay sau đó, y trông thấy ở đằng xa có hai ngọn đèn xe bật sáng, ánh sáng dần tiến lại gần, kèm theo cả tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật thoáng vọng tới.
Đây chẳng phải chiếc xe điện ba bánh của con gái y sao? Nhóc con xui xẻo này lại lên cơn gì không biết, đêm hôm khuya khoắt còn đi tuần tra giữ trật tự đô thị hả?
Xe quản lý đô thị dừng lại trước cổng miếu Thành hoàng. Lúc này Mộc Cát Sinh mới thấy rõ người lái xe, y lập tức bật cười: "Không phải chứ Tam Cửu Thiên, anh cướp xe của con gái tôi từ khi nào vậy?"
Tiếp đó, y nhìn thấy trong thùng xe phía sau chất đầy túi lớn túi nhỏ, tất cả đều là trái cây rau củ quả được bọc trong những chiếc túi ni lông sặc sỡ màu sắc, "Anh xuống nông thôn đi chợ đấy à? Ôi trời, số củ cải này vẫn còn lấm đất nè, vừa mới nhổ từ đất lên phải không?"
"Ừm." Sài Thúc Tân xuống xe, trả lời, "Tôi đi ngoại ô một chuyến. Qua Tết rồi, nay có phiên chợ lớn."
Mộc Cát Sinh chỉ hỏi vu vơ, không ngờ hắn lại thật sự đi chợ, bèn ngạc nhiên thốt lên: "Đường đường là một trong các vị Chư Tử, không tới tham gia buổi tụ họp của bảy nhà mà lại chạy xuống nông thôn mua rau mua cỏ. Chuyện này mà đến tai Chu trưởng lão, có khi ông ấy sẽ tức giận đến mức dựng ngược râu lên trời mất."
"Không phải là tôi đi mua mỗi rau đâu." Sài Thúc Tân nói: "Ở chợ có tổ chức khám bệnh từ thiện, có vài ca bệnh khó chữa hiếm gặp, tôi tới giúp xem thế nào."
"Anh làm thầy thuốc chân đất nghiện lắm rồi đó, không sợ người ta tố cáo anh hành nghề không có giấy phép à." Mộc Cát Sinh cười vui vẻ, "Thôi được rồi, ngài công đức vô lượng."
Sài Thúc Tân xách đủ loại nguyên liệu nấu ăn vào phòng bếp, "Chắc là em vẫn chưa ăn cơm đúng không? Muốn ăn gì?"
"Ăn thịt." Mộc Cát Sinh đáp nhanh đáp gọn, sau đó phát hiện trong đống đồ mà Sài Thúc Tân mang vào có vài con gà sống. Y xách ngay một con ra, tay cầm cổ gà, nói: "Con này trông giống lão Ngũ, mau làm thịt rồi bỏ nồi thôi."
"Ban ngày em không ăn gì, bữa khuya không nên ăn đồ tanh." Sài Thúc Tân cứu con gà đang giãy dụa trong tay Mộc Cát Sinh ra. Hắn chọn vài rau củ trên bếp, rửa sạch rồi bắt đầu thái, "Hôm nay họp bàn thế nào?"
"Cũng khá suôn sẻ, dự là ngày mai tập đoàn Dược thị sẽ gửi tin đồng ý tham gia tỷ thí." Mộc Cát Sinh cầm một quả cà chua đã rửa sạch trên thớt lên, cắn một miếng rồi tiếp đó lựa bớt nguyên liệu nấu ăn ra, "Không cho gừng, không cho củ cải, không cho cẩu kỷ, không cho nhân sâm... Tam Cửu Thiên anh thành thật khai báo đi, anh đang nấu thuốc hay nấu bữa khuya?"
"Dược thiện." Sài Thúc Tân chẳng để ý đến hành động của Mộc Cát Sinh, bỏ toàn bộ nguyên liệu nấu ăn mà y chọn ra vào nồi đất, thêm vào một nắm gạo nếp và bắt đầu nấu cháo.
Mộc Cát Sinh nhìn động tác của hắn mà nghẹn họng, trợn trừng mắt một lúc lâu rồi mới lên tiếng: "Thương lượng chút nha, chúng ta có thể ăn món khác được không?"
"Thể chất của em đặc biệt, không uống thuốc thì phải ăn món này." Sài Thúc Tân xem lửa bếp, "Hôm nay em không uống thuốc."
"Đùa hả trời, sao anh biết tôi không uống thuốc?"
"Nếu em uống thuốc rồi, phản ứng sẽ không chậm chạp như thế này." Sài Thúc Tân nói, "Đáng lẽ từ lúc tôi nói nấu dược thiện, em đã phải gắt tôi rồi."
Mộc Cát Sinh: "..."
Có đôi khi y thật lòng cảm thấy con người không thể mang ra so sánh với nhau. Đều là mấy lão già sống dai, mà y càng sống càng thoái hóa, còn Sài Thúc Tân thì sắp thành tinh đến nơi rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!