Editor: Kẹo Mặn Chát
An Bình vẫn nhớ như in cảnh tượng Thất Gia Chư Tử cùng tề tựu năm xưa. Trong gian thủy tạ của thư viện Ngân Hạnh, những tấm bình phong bằng giấy trắng được bày vòng quanh, tín hương nhè nhẹ lượn lờ, mọi người ngồi ngay ngắn đầy trang nghiêm.
Khung cảnh ấy đặc biệt khắc sâu trong trí nhớ của cậu, tựa như có thứ gì đó bị tấm rèm trúc ngăn cách, biến bên trong và bên ngoài gian thủy tạ thành hai thế giới khác nhau. Các Chư Tử mặc áo trắng tay rộng, cử chỉ khoan thai, dưới vẻ yên bình là bão tố đang ngầm chực chờ.
Nhưng chỉ một tràng cười, đã dẹp mọi phong ba.
Đó là ấn tượng trực quan nhất của cậu đối với Thất Gia Chư Tử.
—— Cậu vốn tưởng rằng buổi tụ họp của Thất Gia Chư Tử hôm nay cũng sẽ như vậy.
Mộc Cát Sinh đập "bộp" quân bài xuống bàn, "Tôi ù rồi!"
Nói xong y vươn tay lấy tiền từ bốn phía, "Cảm ơn cảm ơn nha." Rồi lại gọi người bên cạnh: "Phán quan Thôi, phiền ngài rót trà!"
Trong miếu Thành hoàng bày hai bàn mạt chược, tiếng xáo bài không ngừng vang lên. Mộc Cát Sinh, Lâm Quyến Sinh, Chu Bạch Chi và Chu Ấm Tiêu ngồi một bàn. Mộc Cát Sinh đã thắng liên tiếp tám ván, đại sát tứ phương, kiếm tiền đầy cả túi.
Y chuẩn bị rất đầy đủ, không mang tiền mặt thì có máy POS, không cầm thẻ thì có mã QR, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tiền âm phủ, có thể quay sang đổi trực tiếp với Thôi Tử Ngọc, ai thua cũng đừng hòng quỵt.
Lâm Quyến Sinh thở dài, bất lực nói: "Nếu là chơi cờ, có lẽ ta còn có cơ hội thắng, chơi mạt chược thì thực sự phải xin bái phục chịu thua."
Đây là lần đầu tiên An Bình nhìn thấy Chu Bạch Chi ở ngoài đời. Ông trông không khác gì so với năm xưa, trạng thái tinh thần vẫn rất tốt, chỉ thay mỗi áo trắng tay rộng thành quần áo bông và giày vải lười, giống như một đạo sĩ có dáng vẻ tiên phong đạo cốt vừa mới xuống núi.
Chu Bạch Chi là người thua nhiều nhất, Chu Ấm Tiêu liếc thấy sắc mặt của ông cụ nhà mình bèn len lén đưa bài cho ông. Ông chỉ vuốt râu, lãnh đạm nhìn anh một cái mà không nói gì.
Hai bàn mạt chược, một bàn đủ bốn, một bàn ba thiếu một, cuối cùng ngay cả An Bình cũng bị kéo vào cho đủ sĩ số. Cậu nhìn sang Sài Yến Yến ở bên cạnh đang nháy mắt ra hiệu với mình, trong lòng thầm nghĩ, đây quả thực là một buổi gặp mặt quái dị.
Ngồi bên trái An Bình là Sài Yến Yến, bên phải là Ô Tất Hữu. Còn phía đối diện là một người đẹp mắt sâu, gò má cao, mặc một thân đồ đen, đeo găng tay lụa dài quá khuỷu tay, đội mũ rộng vành với mạng che mặt lưới đen, trên môi điểm chút son đỏ thẫm.
Hôm nay là ngày hai tám tháng Giêng âm lịch, từ sáng sớm đã bắt đầu lục đục có người đến miếu Thành hoàng. Người đến đầu tiên là Lâm Quyến Sinh, tiếp theo là Chu Ấm Tiêu và Chu Bạch Chi. Khi Ô Tất Hữu tới còn dẫn theo Thôi Tử Ngọc, và cuối cùng là Sài Yến Yến. Lúc vào cửa, cô khoác tay một vị phu nhân, trên gương mặt nhỏ nhắn nở cười tủm tỉm, giọng điệu thân mật nhưng vẫn giữ vẻ đoan trang.
Dạo gần đây An Bình đã thân quen với Sài Yến Yến, biết đây là chiêu thức ứng phó khéo léo của cô tiểu thư này. Sài Yến Yến là một nhóc quỷ tinh quái, vừa lém lỉnh lại vừa quậy, biết làm nũng nhưng ăn nói cũng rất sắc bén, người thường sẽ dễ cảm thấy thân thiết —— nhưng đó chỉ là vẻ ngoài xã giao của cô mà thôi. Với các mối quan hệ thực sự thân sẽ là như những lúc xưng em gọi chị với Chu Ấm Tiêu, hoặc là như mỗi lần gặp Ô Tất Hữu đều sẽ xỉa xói nhau, chẳng chút khách khí lịch sự nào.
Nhưng cũng có ngoại lệ —— ví dụ như trước mặt Sài Thúc Tân, Sài Yến Yến sẽ là một cô tiểu thư khuê các chuẩn mực, đoan trang nhã nhặn, giấu kín đuôi cáo của mình. Ngay cả khi Ô Tất Hữu cố ý trêu chọc thì cô vẫn có thể giữ vẻ điềm tĩnh, hiểu chuyện mà nhẫn nhịn —— còn chuyện trả thù như thế nào, tạm thời không đề cập tới.
Nhìn vẻ mặt của Sài Yến Yến, An Bình biết ngay mối quan hệ giữa cô và vị phu nhân này chắc chắn không tốt. Quả nhiên, Chu Ấm Tiêu kéo cậu qua, nói nhỏ: "Đây là Chủ tịch tập đoàn Dược thị, tên là Sài Bồ Đề, Yến Yến gọi bà ta là bác."
An Bình nhìn Sài Bồ Đề như thể đang nhìn góa phụ đen, đẹp nhưng đầy lạnh lùng. Cũng không biết Mộc Cát Sinh xếp bàn thế nào mà lại xếp Sài Yến Yến và Sài Bồ Đề cùng một bàn, vậy mà vẫn thiếu một người.
Sài Thúc Tân đã ra ngoài từ sáng sớm, không biết đi đâu, cuối cùng An Bình bị kéo vào gom cho đủ bàn. Thường ngày Sài Yến Yến và Ô Tất Hữu cãi nhau um tỏi, nhưng giờ lại bắt tay hợp tác, lặng lẽ nháy mắt ra hiệu với An Bình, ba người họ sẽ liên thủ lừa Sài Bồ Đề thua tiền.
Kế hoạch được lập vô cùng hoàn hảo, nhưng đến tận lúc bắt đầu chơi An Bình mới biết được, Sài Yến Yến và Ô Tất Hữu đều là những con bạc dở tệ, không có tệ nhất chỉ có tệ hơn, toàn bộ ván bài đều phải dựa vào một mình cậu xoay chuyển thế trận. An Bình thường xuyên theo ba mẹ tham gia vào các buổi xã giao, nên đánh bài đối với cậu không phải chuyện khó, nhưng với Sài Bồ Đề ngồi đối diện lại khiến cậu hơi nhức đầu—— Không vì gì khác, mà vì bà ta cũng là chủ tịch tập đoàn, khí chất của bả có vài phần giống mẹ cậu.
An Bình bốc được quân Cửu Vạn, chính là quân bài mà mình đang chờ, cậu ngửa bài xuống, nói: "Ù rồi."
Sài Bồ Đề nâng nhẹ vành mũ lên, khẽ mỉm cười nhìn cậu, "Đánh hay lắm."
Sài Yến Yến đạp mạnh vào chân của An Bình dưới gầm bàn. An Bình cố nén cơn đau, nặn ra một nụ cười gượng, "Nào đâu, ngài quá khen rồi."
Bà cô ơi, quân địch đang ở trước mặt đấy, ít ra cũng nên kéo tôi về phe mình chứ? Đạp mạnh thế không sợ tôi chạy vội sang phe địch à?
Cũng không biết Mộc Cát Sinh tính làm gì —— một đám người bắt đầu đánh bài từ sáng sớm, hiện tại đã quá giờ cơm trưa. Nhưng những người ngồi ở đây, người thì tu tiên, người thì thành tinh, người thì quy thiên, có vẻ chẳng có ai cần ăn cơm thật.
Nhưng tập hợp Thất Gia Chư Tử lại một chỗ rầm rộ như thế này, lẽ nào chỉ là gọi đến đánh bài thôi ư?
Mộc Cát Sinh thiếu tiền đến phát điên rồi hả? Cố tình chọn Thất Gia Chư Tử để kiếm tiền sao?
Chẳng qua mọi người ở đây cược lớn thật. Cậu không biết tỷ giá đổi tiền âm phủ là bao nhiêu, nhưng nhìn sắc mặt của Thôi Tử Ngọc thì chắc chắn không phải số tiền nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!