Chương 44: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

"Thật mà, em đã trốn khỏi nhà thật luôn đó." Sài Yến Yến cắn ống hút: "Ở nhà có cả mớ chuyện rắc rối, khiến em bực cả mình."

Hiện tại họ đang ở trong một quán cà phê, sau cuộc dạo phố nguyên buổi chiều, bên cạnh bàn chất đầy túi lớn túi nhỏ. Sài Yến Yến đi nhiều mệt mỏi, bèn cởi thẳng giày để dưới gầm bàn, ngồi khoanh chân trên ghế sô pha.

Chu Ấm Tiêu rõ ràng có sức chiến đấu mạnh hơn một chút, đi giày cao gót mấy tiếng mà vẫn chưa thấy đau chân.

Từ lúc bọn họ ngồi vào bàn đến giờ, những ánh nhìn xung quanh liên tục hướng về phía bọn hò. Dù sao thì có tận hai người đẹp ngồi cạnh mà. Một người trong sáng một người quyến rũ, thu hút sự chú ý cũng không phải chuyện hiếm lạ gì. Thế nhưng, cảm giác duy nhất của An Bình bây giờ chính là tay của cậu sắp gãy rồi —— Hai người này mua sắm cả buổi chiều, không chỉ tiêu sạch tiền mừng tuổi của Sài Yến Yến mà còn quẹt nát thẻ của Chu Ấm Tiêu, một đống túi lớn túi nhỏ đều do một tay cậu xách.

Chu Ấm Tiêu từ chối không chịu xách, "Tôi vừa mới làm móng xong mà, em zai là đàn ông, chịu khó chút nha."

An Bình nhìn Chu Ấm Tiêu cao hơn mình một cái đầu, trong lòng thầm nói, chẳng phải anh cũng là đàn ông cao một mét tám mấy sao, lại còn đi giày cao gót nữa chứ.

Cũng may Chu Ấm Tiêu mua quần áo đều chỉ cần nhìn kích cỡ, bằng không cậu thực sự không biết người này sẽ vào phòng thay đồ nam hay nữ.

"Hôm qua chị vừa nhận được thư của Phong Đô, sáng nay mới đưa cho anh chị mà chiều cưng đã chạy ngay tới rồi." Chu Ấm Tiêu chống cằm, nhìn về phía Sài Yến Yến, "Con bé này, cưng lấy tin tức từ đâu mà nhanh thế?"

Sài Yến Yến hút một ngụm trà sữa lớn, nói: "Ông tổ gửi tin cho em, bảo là sau rằm tháng Giêng, bao giờ rảnh thì qua ăn ké bữa cơm. Em nào dám chậm trễ, nửa đêm nửa hôm trèo tường chạy tới đây luôn."

Chu Ấm Tiêu sửng sốt, sau đó bật cười, "Thảo nào, xem ra lão Tứ đã sớm đoán được Phong Đô sẽ giở trò như thế."

An Bình nghe hiểu được sơ sơ cuộc đối thoại của hai người —— Mấy ngày trước thang Âm dương xảy ra biến động bất thường, Sài Thúc Tân lấy đồng tiền được dùng làm Trấn Sơn Quỷ năm xưa từ trong đó ra, nhờ vậy mà Mộc Cát Sinh đã khôi phục một phần ký ức bị mất. Dựa theo suy tính của bản thân cộng với ngọn nguồn mọi chuyện đã làm sáng tỏ, y có thể dễ dàng đoán ra hành động của Phong Đô.

Cuộc bạo động của âm binh năm đó đã để lại bóng ma rất lớn cho tất cả mọi người. Nay thang Âm dương lại xuất hiện biến động, Phong Đô chắc chắn không thể ngồi yên —— Quả nhiên, hôm qua ở quán trà, Thôi Tử Ngọc đã nhờ Chu Ẩm Tiêu đưa thư, xin lấy danh nghĩa của Thiên Toán Tử, mời bảy nhà tụ họp.

Chỉ là An Bình còn vài chỗ nghĩ mãi không hiểu. Dù có tập hợp Thất Gia Chư Tử lại một chỗ với nhau, thì có thể làm gì chứ?

Chẳng lẽ lại để Mộc Cát Sinh chết thêm lần nữa sao?

Chu Ấm Tiêu kể vắn tắt lại sự việc, Sài Yến Yến nghe xong đập bàn, "Lại họp bảy nhà? Không ngờ Phong Đô dám cả gan nói như vậy, muốn chết lắm rồi à?" Sau đó cô hơi nhíu mày, nói ra nghi vấn của An Bình: "Rốt cuộc Phong Đô muốn làm gì?"

"Chuyện này khó nói." Chu Ấm Tiêu lắc đầu, "Mục đích của Phong Đô là một chuyện, thái độ của Thất Gia Chư Tử như thế nào lại là một chuyện khác."

"Âm Dương gia thì khỏi phải nói, hiện giờ Phong Đô có quyền lực rất lớn, toàn bộ nhà họ Ô đều chịu sự khống chế của Thập Điện Diêm La. Cái thằng ngốc Ô Tất Hữu kia ngoài việc chống đối cha mình thì chẳng thể tự quyết định được vấn đề quan trọng gì cả." Nhắc tới Ô Tất Hữu, Sài Yến Yến tỏ ra đầy ghét bỏ, "Một khi bảy nhà tụ họp, Âm Dương gia chắc chắn sẽ trở thành micro truyền thanh của Phong Đô, không trông cậy vào được."

Nói rồi cô nhìn sang Chu Ấm Tiêu, "Chị thì sao? Tộc Chu nói thế nào?"

"Cũng vậy à." Chu Ẩm Tiêu nhún vai, "Hai chị em mình thật giống nhau."

Sài Yến Yến không khỏi thở dài.

An Bình nghe không hiểu, nhìn bầu không khí ảm đạm, "Sao thế? Hai người đều là gia chủ mà. Dược gia và tộc Chu cũng không phải chịu sự khống chế từ thế lực bên ngoài như Âm Dương gia. Chẳng lẽ cũng không thể tự quyết định được sao?"

"Hiện tại thì tôi cũng có chút tiếng nói trong nhà, chỉ có điều trong nhà còn nhiều trưởng bối lắm." Chu Ấm Tiêu khẽ cười, "Vẫn phải từ từ thuyết phục."

An Bình lập tức nghĩ đến Chu Bạch Chi.

"Còn tôi là trốn nhà đi đấy." Sài Yến Yến nhìn An Bình, nhấn mạnh: "Trốn nhà đấy."

An Bình thoáng hiểu ra một chút, "Quan hệ giữa cô và gia đình... không được tốt lắm nhỉ?"

"Đâu chỉ là không được tốt." Sài Yến Yến nói: "Cha tôi được bà nội nhận nuôi, không có huyết thống với Dược gia, vốn không có tư cách kế thừa gia tộc. Nhưng chính bà nội tôi đã kiên quyết gạt bỏ mọi ý kiến dị nghị, mới có thể giúp cha tôi đảm nhận vị trí gia chủ."

Nói rồi cô cắn môi, "Cậu có biết trong Dược gia hiện nay có các phe phái nào không?"

An Bình sửng sốt, lắc đầu.

Sài Yến Yến quay sang hỏi Chu Ấm Tiêu: "Chị, chị nói thằng nhóc này là đồ đệ của ông tổ mà sao cậu ta không biết một cái gì thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!