Chương 43: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

Nhóm An Bình quẩy cả đêm ở Phong Đô, lúc về tới miếu Thành Hoàng thì đã là sáng hôm sau.

Chu Ấm Tiêu và Ô Tất Hữu uống khá nhiều, hai tên say rượu dìu lấy nhau, loạng choạng bước vào miếu. Mộc Cát Sinh thấy mà chẳng lấy làm lạ, chỉ liếc một cái, "Về rồi à? Chơi vui không?"

An Bình đi sau cùng, trong tay ôm đôi giày cao gót của Chu Ấm Tiêu. Cậu cũng bị chuốc không ít, cố gắng lắm mời giữ được tỉnh táo, mặt mày choáng váng nhìn Mộc Cát Sinh, "Bán tiên à, anh đang làm gì vậy?"

Mộc Cát Sinh cúi đầu, "Này cũng nhìn không ra sao? Sơn móng tay đó."

An Bình: "????"

Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân đang ngồi dưới hiên, bên cạnh có một cái bát nhỏ, bên trong chứa đầy bùn đỏ được giã nhuyễn từ hoa mai. Mộc Cát Sinh cầm miếng gạc, bôi bùn đỏ lên móng tay của Sài Thúc Tân, rồi quấn gạc trắng lên, cuối cùng thắt một cái nút nhỏ.

Sài Thúc Tân ngồi cạnh y, hai bàn tay đã được quấn một nửa, mười đốt ngón tay thuôn dài, mảnh khảnh.

"Đây là phương pháp cổ truyền của Dược gia, phiền phức lắm, em zai cũng muốn sơn móng tay hả?" Chu Ấm Tiêu đột nhiên xuất hiện từ đâu ra không biết, trong tay xách theo một cái rương lớn, "Nào chú em, để anh sơn cho chú!"

Nói rồi anh mở rương ra, một đống sơn móng tay lăn lông lốc ra ngoài, ở trong còn lẫn cả nước hoa và son môi.

Ô Tất Hữu đang say bí tỉ cũng đứng cạnh hò hét phụ họa: "Sơn móng tay đê!"

Cuối cùng An Bình bị hai tên ma men giữ chặt lại, sơn đầy hai bàn tay toàn màu xanh mắt mèo. Nếu như cậu không kịch liệt phản kháng thì Ô Tất Hữu còn định lột cả giày của cậu ra.

Mộc Cát Sinh đã quấn xong móng tay cho Sài Thúc Tân từ lâu, bèn khoanh tay tới gần xem trò vui, hóng chuyện không ngại chuyện lớn tiện thể bình phẩm một câu, "Màu này được đấy, rất phong cách."

Sài Thúc Tân đứng cạnh, mười ngón tay đều quấn gạc, dùng tay bất tiện, bèn nhẹ nhàng nói: "Trong bếp có canh giải rượu."

An Bình nghe vậy chỉ muốn nói ngay một câu cảm ơn, lát nữa tôi sẽ ném cả hai con sâu rượu này vào nồi luôn.

Sau mấy ngày tiếp xúc, cậu nhận ra Sài Thúc Tân chỉ trông có vẻ khó gần thôi, thực chất lại không hề lạnh lùng vô cảm. Lời nói và hành động đều rất có chừng mực, đôi khi còn có thể coi là hiền hòa. Chỉ cần không động tay động chân thì nói câu lý lẽ với hắn cũng không có gì quá đáng.

So với Mộc Cát Sinh già mà không đứng đắn thì quả thật tốt hơn nhiều.

Cuối cùng hai tên say xỉn cũng chịu yên lặng, An Bình duỗi mười ngón tay sáng bóng sặc sỡ, ấn cả hai vào nồi canh giải rượu.

Sài Thúc Tân đã cho thêm dược liệu vào trong canh nên hiệu quả phát huy rất nhanh. Chu Ấm Tiêu chạy vọt vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo. Ô Tất Hữu thì quay sang rửa sạch mặt bên vòi nước, sau khi tỉnh táo lại quay về với bộ mặt khó ở như thể ai cũng nợ tiền cậu ta, "Có bữa sáng chưa? Tôi đói rồi."

An Bình nói thầm trong lòng, cái thằng đệ chết tiệt này, lật mặt còn nhanh hơn cả lật sách, lớn lên chắc chắn sẽ là một tên trai tồi.

Chu Ấm Tiêu nôn xong, súc miệng dưới vòi nước rồi nói với theo: "Tôi cũng đói rồi, có gì ăn không?" Nói xong nhìn về phía An Bình, "Sao em zai lại nhìn tôi chằm chằm thế?"

An Bình: "... Mi giả của anh rớt kìa."

Chu Ấm Tiêu chẳng lạ gì, thuần thục xé mi giả và miếng dán kích mí xuống, phất tay, "Các cậu ăn trước đi, tôi đi tẩy trang đã."

Ô Tất Hữu: "Cho tôi mượn mặt nạ ngủ của anh dùng với."

"Được, đi nào em zai." Chu Âm Tiêu ôm lấy Ô Tất Hữu, "Anh thương chú lắm đấy, thức đêm muộn nhất, phải đắp mặt nạ đắt tiền nhất."

An Bình nghe mà cạn lời, quay sang nhìn Mộc Cát Sinh, "Anh kệ à?"

"Chả kệ thì sao? Dưỡng sinh nửa mùa (1) thì cũng là dưỡng sinh mà, con người phải học cách tự chữa lành bản thân." Mộc Cát Sinh cầm chiếc ca tráng men của mình lên, "An Bình, cậu có muốn uống một cốc không?"

An Bình: "Lại là nước đường nâu với hoa quế hả?"

"Là coca pha kỷ tử."

"..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!