Chương 42: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

Tiếng đàn vang vọng dần tan đi trong quán trà, người kể chuyện gõ một nhịp thước, âm thanh trong trẻo khiến cả khán phòng giật mình.

Trà đã nguội bớt, Chu Ấm Tiêu kết thúc câu chuyện dài dằng dặc, đặt chén trà xuống, "Đến đây, Thiên Toán Tử mất tại Bồng Lai."

"Và câu chuyện xưa xảy ra trăm năm trước này, còn được gọi là 'biến cố bảy nhà'."

An Bình mất một lúc lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

"... Sao anh lại kể tôi biết những chuyện này?"

Chu Ấm Tiêu đáp: "Hiện giờ trấn Sơn Quỷ xuất hiện biến động khác thường, bảy nhà chắc chắn sẽ cảnh giác. Phong Đô lại vừa phái sứ giả tới gửi thư, mời bảy nhà tụ họp. Năm tới sẽ rất náo nhiệt đây."

Nói xong anh nhìn về phía An Bình, "Lão Tứ tín nhiệm cậu, mà cậu đã không còn là người ngoài cuộc nữa, màn sương mù trước mắt có thể xua đi một chút rồi. Để tôi kể cậu biết sự thật còn tốt hơn là để cậu đoán mò từ mấy lời đồn đoán vô căn cứ."

Lượng thông tin thật sự quá lớn, An Bình nhất thời không biết phải nói gì: "Tôi... tôi cần chút thời gian để tiêu hóa."

"Tất nhiên, cậu đang lần ngược về ký ức năm đó thông qua máu của lão Tứ, mà trí nhớ của y cũng không hoàn chỉnh, cậu ắt sẽ có nghi vấn ở rất nhiều điểm." Chu Ấm Tiêu mỉm cười: "Có điều, mấy ngày trước anh tôi đã lấy tiền Sơn Quỷ ở trong thang Âm dương ra, nên là y cũng có thể nhớ lại kha khá chuyện."

Anh vỗ nhẹ lên vai An Bình, "Đừng bỏ qua những giấc mơ của cậu, trong đó thường ẩn giấu sự thật tồn tại suốt nhiều năm."

An Bình trầm ngâm một lát, "Có vài chỗ tôi không hiểu lắm."

"Cứ nói."

"Dựa theo lời kể của anh, năm đó khi biến cố bảy nhà xảy ra thì anh vẫn còn nhỏ, không tận mắt chứng kiến mọi chuyện." An Bình nhìn Chu Ấm Tiêu, hỏi: "Vậy sao anh biết được tất cả những điều này?"

"Hỏi hay." Chu Ấm Tiêu đáp, "Cậu còn nhớ lão Nhị không?"

"Mặc Tử Tùng Vấn Đồng?"

"Đúng rồi." Chu Ấm Tiêu gật đầu, "Năm đó hắn bị thương nặng hôn mê rất lâu, đến khi tỉnh lại ở Bồng Lai thì lão Tứ đã qua đời."

"Lão Tam tỉnh lại sớm hơn hắn, chứng kiến hết thảy mọi chuyện, rồi kể lại toàn bộ cho hắn biết."

"Còn về việc lão Nhị làm gì ở Bồng Lai sau khi biết những chuyện đó thì tôi cũng không rõ. Về sau hắn vác đao xuống núi, đi thẳng đến nơi ẩn cư của Chu Tước, sống ở nhà tôi mấy năm."

"Những chuyện này đều được chính hắn từ từ kể cho tôi nghe trong mấy năm đó."

An Bình hỏi tiếp: "Vậy giờ Mặc Tử còn sống không?"

Chu Ấm Tiêu lắc đầu, "Năm đó, tất cả mọi người ở thư viện Ngân Hạnh, ngoài tôi ra, chỉ có lão Nhị là qua đời trong bình yên."

"Hồi đấy, khi tôi đã tu luyện được chút tiến bộ, hắn đưa tôi du lịch nhân gian vài năm, sống thọ và mất ở tuổi tám mươi. Di vật chỉ có một thanh đao Thỉ Hồng, hắn để lại cho anh tôi."

"Chỉ có Mặc Tử sống thọ thôi ư?" An Bình khó tin hỏi: "Còn Vô Thường Tử thì sao?"

"Cậu nói Vô Thường Tử đời trước đúng không? Cha của Ô Tất Hữu, lão Tam Ô Tử Hư." Chu Ấm Tiêu chợt cười, "Cậu có biết tại sao Ô Tất Hữu lại hận lão Tứ đến vậy không?"

An Bình nhớ lại, "Ý của cậu ta hình như là... là bán tiên đã hại cha cậu ta."

Chu Ấm Tiêu cười khổ lắc đầu, "Lão Tứ sẽ hại lão Tam sao? Cậu cũng tin điều đó à?"

An Bình đương nhiên không tin. Nếu những gì Chu Ấm Tiêu nói là thật, thì trong biến cố bảy nhà, chính Mộc Cát Sinh đã nhẫn nhục chịu đựng, nhờ vậy mới cứu được mạng của Ô Tử Hư.

Mặc dù các chi tiết vẫn cần phải kiểm chứng, nhưng trong lời nói của Chu Ấm Tiêu, chắc chắn có một phần là sự thật.

Chu Ấm Tiêu rót thêm một chén trà, từ tốn nói: "Lão Tam qua đời khi chưa đầy trăm tuổi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!