Chương 40: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

Mộc Cát Sinh hắt nước trà đi, "Thực ra lúc thành thất thủ, tôi đã ôm ý định chết rồi."

"Nên khi tỉnh lại, tôi đã hoang mang mất cả hồi lâu, không ngờ rằng mình lại có thể giữ được cái mạng này." Mộc Cát Sinh nhìn Sài Thúc Tân, "Sau đó thì tôi nhìn thấy anh."

Y nở nụ cười: "Vậy là mọi chuyện không còn khó hiểu nữa, có Tam Cửu Thiên ở đây, lo gì không sống được."

"Tôi cũng không phải thần tiên, không phải lần nào cũng có thể cứu người chết sống lại." Sài Thúc Tân đối mặt nhìn y, "Cậu phải học cách tự bảo vệ bản thân."

Mộc Cát Sinh nhướng mày, "Này chẳng giống như lời mà Tam Cửu Thiên anh sẽ nói gì cả."

"... Trên chiến trường gươm đao không có mắt, tôi cũng không thể bảo vệ cậu chu toàn mọi lúc được."

"Biết rồi biết rồi, người ta thường nói đại nạn không chết, ắt có phúc lớn, ngài cứ yên tâm khỏi lo." Mộc Cát Sinh nói xong đứng lên, đưa tay về phía hắn, "Nhà họ Ô ở bên kia, không qua không được, để tôi đỡ anh dậy."

Sài Thúc Tân hơi khựng lại rồi nắm lấy tay y, lòng bàn tay khô ráo ấm áp, là nhiệt độ của người sống.

Trước đấy hắn đã tiêu hao quá nhiều thể lực, sau lại chăm sóc bên giường Mộc Cát Sinh rất lâu, giờ đột ngột đứng dậy, nên có phần choáng váng đứng không vững. "Anh ổn không đấy?" Mộc Cát Sinh nhíu mày, "Anh thực sự không sao chứ?"

Sài Thúc Tân kiên quyết phủ nhận, "Không sao mà."

"Trước khi nói câu đó thì anh nên tìm gương soi lại sắc mặt của mình đi." Mộc Cát Sinh biết hắn cứng đầu cứng cổ, có hỏi cũng không hỏi được gì, vì thế y liền đổi giọng, nhướng mày trêu: "Nhìn dáng người như liễu nghiêng trước gió của cô đây, không biết là tiểu thư nhà nào chưa lấy chồng?"

"... Mộc Cát Sinh!"

"Ây ây ây, tôi đây tôi đây." Mộc Cát Sinh đã rất lâu rồi chưa thấy Sài Thúc Tân cứng họng không làm được gì, vui đến ngất trời: "Cô ơi, cô bao xuân xanh rồi nhỉ? Nhà cô ở đâu thế? Đã hứa hôn hay chăng?" Nói xong ngân dài một tiếng, bước đến trước mặt Sài Thúc Tân, nói: "Cô có ý trung nhân chưa vậy?"

Sài Thúc Tân vốn không thể chịu nổi mấy lời trêu ghẹo như thế này, hắn quay đầu muốn đi ra ngoài, nhưng chân đứng không vững, suýt nữa ngã xuống đất. Mộc Cát Sinh thấy vậy thì cực kỳ vui vẻ, "Tam Cửu Thiên ơi là Tam Cửu Thiên, anh dễ bị ghẹo quá à."

Nói thì nói vậy, cười thì cười vậy nhưng Mộc Cát Sinh vẫn sải bước tiến về phía trước, trực tiếp ôm ngang hắn lên, "Đi nào cô ơi, để tôi đưa cô tới bờ tây nhé."

Sài Thúc Tân ngây ngốc cả người, suốt hồi lâu không thốt lên lời. Mộc Cát Sinh đi ra ngoài được một đoạn thì hắn mới sực tỉnh lại, lập tức tá hỏa mắng y: "Chẳng ra thể thống gì cả! Mau thả tôi xuống!"

"Không thả đấy, anh xem anh là bệnh nhân bị thương, lo thể thống làm cái gì." Mộc Cát Sinh bước đi nhanh như gió, "Cô à, cô đừng giữ lễ nữa, cứ thuận theo tôi đi."

Mộc Cát Sinh vòng tay ôm lấy eo hắn, khiến Sài Thúc Tân thực sự muốn điên lên. Có vẻ như y đã khỏe hẳn lại, mặc cho hắn giãy dụa cả lúc lâu mà vẫn không buông tay, cứ vậy ôm hắn vào thẳng trong điện.

Trong điện đang nghị sự, Họa Bất Thành lãnh đạm nhìn lướt qua hai người, không có phản ứng gì. Trái lại, một trưởng lão áo đen đứng dậy, giận dữ mắng: "Kẻ nào tới? Chẳng ra thể thống gì cả!"

Mộc Cát Sinh tặc lưỡi: "Thấy chưa Tam Cửu Thiên, sắc mặt khi nãy của anh trông khó coi y ông ta vậy đó. Con người ấy mà, cần phải cười nhiều hơn, đừng suốt ngày làm ra vẻ mặt như lão già nữa."

Sài Thúc Tân: "... Cậu thả tôi xuống ngay."

Mộc Cát Sinh nghênh ngang bước về phía trước, đặt Sài Thúc Tân xuống, đưa một tay đỡ lấy hắn, rồi cười nói với trưởng lão áo đen: "Người bị thương là lớn nhất, ngài chớ trách."

Trưởng lão áo đen không khỏi sửng sốt, Họa Bất Thành tiến lên giới thiệu: "Hai vị này chính là Thiên Toán Tử và Linh Xu Tử."

Sau đó quay sang nói với hai người Mộc Cát Sinh: "Vị này là trưởng lão Âm Dương gia, ông chú của Vô Thường Tử."

"Bái kiến Già Ô." Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm chào hỏi, Sài Thúc Tân ở bên cạnh chắp tay cúi người chào.

Già Ô vuốt râu, nhìn Mộc Cát Sinh từ đầu đến chân, "Hóa ra là Thiên Toán Tử, có vẻ như thân thể đã hồi phục hơn nhiều rồi đấy."

"Xem ngài nói kìa, chỉ là thoát chết trong gang tấc mà thôi."

Mọi người ngồi xuống, trong phút chốc không một ai lên tiếng. Mộc Cát Sinh thầm tính toán trong lòng —— lần này Âm Dương gia phái người tới, chắc chắn không có ý tốt.

Việc Ô Tử Hư và Ô Nghiệt ra tay giúp y đẩy lui âm binh chưa chắc đã là chỉ thị của nội tộc Âm Dương gia. Nếu Ô Nghiệt còn ở đây thì tốt, chí ít còn có một Thái Tuế không sợ trời không sợ đất trấn giữ tình hình cho, nhưng tiếc rằng giờ đây mọi chuyện đã khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!