Chương 4: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

An Bình gian khổ ăn hết nửa hộp mì tôm, đến lúc ngẩng đầu lên lần nữa thì phát hiện không gian xung quanh đã lặng lẽ thay đổi.

Bài trí trong phòng biến thành kiểu dáng phỏng theo cổ xưa, cậu bị bốn mặt bình phong vây quanh, ở chính giữa là một cái bàn gỗ vuông nhỏ, trên đầu là một chiếc đèn kéo quân.

Trong không khí tràn ngập mùi hương lành lạnh, giống như hương thơm của hoa mai.

Trước khi rời đi Mộc Cát Sinh đã nói, ăn mì là có thể trở về, nhưng An Bình khẳng định cảnh tượng trước mắt tuyệt đối không phải là đồ vật của dương gian.

Trong lòng cậu không yên tâm, khó tránh khỏi lại bắt đầu hoảng hốt, thầm tự nhủ chẳng lẽ xảy ra sai sót kỹ thuật gì rồi? Cậu ăn mì chưa nở chín? Hay là đổ gói gia vị chưa đủ nhiều?

Bốn bề yên tĩnh, An Bình đấu tranh nội tâm dữ dội một hồi, cảm thấy rất có thể Mộc Cát Sinh sẽ không lừa mình.

Dù sao cậu vẫn chưa đưa tiền.

Vậy thì chuyện xảy ra trước mắt không chừng là hiện tượng bình thường.

Nơi này có thể là một chỗ tương tự như trạm trung chuyển, chỉ cần mở cánh cửa nào đó là cậu có thể trở về.

An Bình đứng ngây ngốc một lát, nhận ra căn phòng này không phải hoàn toàn tự động, cũng không có chức năng di chuyển tại chỗ, muốn đi ra ngoài thì vẫn phải tự thân vận động.

Vì thế cậu đẩy bình phong ra một chút, phát hiện bên ngoài lại là một hành lang được thắp nến đỏ sáng rực, trải dài hai bên là hai hàng cửa sổ hoa bằng gỗ.

Khung cảnh này thực sự rất có không khí ma ám, khiến An Bình ngứa ran cả da đầu.

Theo bản năng, cậu muốn xoay người bỏ chạy thật nhanh, nhưng mà xung quanh không có cửa, muốn chạy trốn đi tìm chết cũng chỉ có một con đường duy nhất để đi.

Cậu cắn răng quyết tâm, kiễng chân đứng trên hành lang, nín thở một hơi rồi lao về phía trước.

Cả quãng đường vừa chạy vừa nhảy, giống như một con chấu chấu bị bỏng chân.

Ở cuối hành lang có một cánh cửa.

An Bình không dám dừng bước, nếu không cậu nhất định sẽ lại nhát gan đứng ngoài cửa thêm lúc lâu nữa, vậy nên cậu dồn hết dũng khí xông thẳng vào bên trong.

Sau chín năm giáo dục bắt buộc, khó có được một lần cậu lại mạnh mẽ như vậy.

Thế nhưng nhiệt huyết còn chưa kịp dâng trào thì đã nguội lạnh, An Bình trợn tròn hai mắt nhìn cảnh tượng trong phòng, nghẹn họng phát ra tiếng kêu quái dị.

Đuốc hoa trên bàn, giường màn lụa đỏ —— Đây thế mà lại là một căn phòng cưới!

An Bình phát hoảng khi nhìn thấy khắp nơi đều một màu đỏ thẫm.

Không phải là cậu nghĩ quá nhiều, mà là những câu chuyện phòng cưới bị ma ám thật sự nhiều vô vàn mênh mông như biển rộng.

Đáng sợ hơn, phòng cưới này còn mang phong cách cổ xưa, vừa tràn đầy không khí vui mừng vừa toát lên vẻ ma quái kỳ lạ, trông thế nào cũng thấy khiếp cả người.

Cậu quyết định lùi nhanh về phía sau nhưng lại vấp chân ở ngưỡng cửa, ngã xuống mặt đất rồi đập thẳng vào bàn thờ bên cạnh cửa, làm cho bình lọ phía trên rơi xuống đất vỡ toang.

An Bình ngã đau đến mức nổ đom đóm mắt, cậu thầm nghĩ thôi tiêu rồi, ngàn vạn lần xin đừng có nữ quỷ nào xuất hiện đến đây bắt hồn đòi mạng.

Cậu hoảng loạn nằm rạp trên mặt đất, gắng gượng mở mí mắt nhìn vào bên trong —— Chỉ thấy màn che phía xa tung bay, để lộ ống tay áo với những họa tiết được thêu bằng chỉ vàng, từng phần họa tiết trải dài lên trên biến mất dưới lớp khăn trùm đầu màu đỏ sậm.

Lúc này An Bình mới nhận ra trong phòng có người đang ngồi, nhìn trang phục thì đây chắn chắn chính là tân nương.

Được lắm, sợ thứ gì thì sẽ gặp thứ đó, đời mình coi như xong rồi.

Bôn ba cả một đường vừa hoảng vừa sợ, màu đỏ trước mắt dần dần trở nên mơ hồ, An Bình không còn chút sức lực đứng dậy, mí mắt trĩu nặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!