Chương 38: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

Ngược dòng thời gian quay trở về gần trăm năm trước.

Ngày đó thành thất thủ, vào thời điểm nguy cấp, Sài Thúc Tân đã tóm lấy được Mộc Cát Sinh, nhưng dù sao hắn cũng chưa từng tòng quân ra trận, nên không quen thuộc chiến trường nhiều như đối phương. Mộc Cát Sinh bất ngờ trở tay nắm ngược lại, kéo hắn vào lòng mình.

Trong phút chốc, đá vụn từ trên trời rơi xuống, đập mạnh lên người cả hai, cơn đau đớn dữ dội kéo đến, khiến hắn lập tức mất ý thức.

Không biết đã qua bao lâu, Sài Thúc Tân bị nước mưa làm tỉnh.

Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi, hắn nằm sấp gục đầu xuống bùn đất, xương cốt khắp cơ thể dường như đã bị lệch vị trí. Hắn bắt mạch qua cho mình, chủ yếu là chấn thương do va đập khi rơi từ trên cao xuống, vẫn có thể cứu được.

Còn Mộc Cát Sinh đâu?

Sài Thúc Tân muốn đứng dậy, nhưng lại phát hiện mình đang bị đè dưới đống đá vụn, trên người nặng như ngàn cân. Hắn phải tìm cách bò ra ngoài. Sài Thúc Tân cố gắng vùng vẫy hết sức, đá vụn lăn xuống, rồi bỗng có một bàn tay trượt qua bên tai hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng mưa rơi xung quanh chợt ngừng lại.

Lúc này Sài Thúc Tân mới nhận ra, phần lớn mùi máu tươi quanh người hắn đều không phải của hắn.

Trên lưng hắn hiện giờ có một người đang nằm.

Thời điểm rơi xuống, Mộc Cát Sinh đã kéo hắn lại, chắn cho hắn phần lớn va chạm từ đống đá vụn.

Sài Thúc Tân không biết mình đã bò ra khỏi đống đá như thế nào. Khi tỉnh táo lại, hắn đã đào tung cả đống đổ nát lên.

Máu, khắp nơi đều là máu. Trên cát đá phủ đầy những cục máu đông đã ngưng kết, song lại bị nước mưa xối xả rửa trôi đi mất. Mà ở giữa vũng máu có một người nằm đó, tứ chi vặn vẹo, gần như nhìn không thể nhận ra hình dáng nguyên vẹn ban đầu.

Nếu là bình thường thì chẳng ai có thể tưởng tượng ra dáng vẻ khi còn sống của thân thể tàn phế này khi chỉ nhìn lướt qua, nhưng khuôn mặt kia đã rõ ràng nói cho hắn biết —— người này, chính là Mộc Cát Sinh.

Tay của Sài Thúc Tân đang run rẩy.

Hắn cố cắn chặt răng, nhưng vẫn run rẩy đến mức không nắm nổi cổ tay của Mộc Cát Sinh. Máu tươi làm mờ tầm mắt hắn. Cuối cùng hắn xé rách bộ quân phục dính đầy máu của đối phương, nằm sấp xuống, áp tai lên phần máu thịt rách nát trăm ngàn vết thương.

Hắn không nghe thấy tiếng tim đập.

Mưa lớn trút xuống, mà bên tai hắn chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.

Lúc Ô Nghiệt chạy tới, tại chỗ chỉ còn lại một vũng máu, bà nhúng một ngón tay vào vệt máu trong mưa rồi đưa lên miệng nếm thử, "Mẹ kiếp, đây là máu của thằng nhóc Thiên Toán Tử."

Mùi của máu có phần là lạ, bà đè nén cảm giác bất an trong lòng. Trong máu có lẫn cả mùi của Sài Thúc Tân, vẫn còn chút hơi thở của người sống, ít nhất một trong hai người vẫn còn sống —— nhưng bọn họ có thể đi đâu?

Sau lưng Ô Nghiệt là hai hồn ma —— bị bà cưỡng chế bắt tới khi đang trên đường đi đầu thai. Hai hồn ma khiêng theo một cái cáng, đặt Ô Tử Hư và Tùng Vấn Đồng lên đó. Hai người đều bị thương nặng và rơi vào hôn mê, cần phải chữa trị càng sớm càng tốt, mà hiện giờ người có thể cứu họ chỉ còn lại Sài Thúc Tân.

Nhưng rốt cuộc bọn họ đã đi đâu rồi? Ô Nghiệt cố nén nỗi bất an đang dâng trào trong lòng, chẳng lẽ Linh Xu Tử đã chết rồi sao?

Thế nhưng, khả năng còn lại chắc chắn còn đáng sợ hơn. Bà sống đã lâu, không gì có thể qua được cặp mắt tinh tường chín trăm năm tuổi của bà —— Giả như người chết là Mộc Cát Sinh, vậy thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Không thể chần chừ thêm nữa, cả người Ô Nghiệt ướt đẫm nước mưa, bà nhanh chóng nghĩ xem nơi mà đối phương có thể đến là đâu —— Phủ Mộc? Phủ Sài? Nhà họ Ô? Quan Sơn Nguyệt? Nghiệp Thủy Chu Hoa?

Tất cả đều không phải, quân địch đã tràn vào thành, liều lĩnh chạy vào đó chẳng khác nào tìm chỗ chết. Huống chi người dân trong thành gần như đã dời đi hết, vào thành cũng không thể bổ sung vật tư, thậm chí còn thể tìm thấy cả dược liệu.

Vậy bọn họ có thể đi đâu được đây?

Không thể vào thành —— chẳng lẽ là doanh trại ở ngoại ô?

Không, không đúng. Doanh trại chắc chắn là nơi tấn công trọng điểm, quay về đó chính là tự chui đầu vào lưới.

Đã vậy thì chỉ còn lại một khả năng duy nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!