Chương 37: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

"Này em zai, cậu nghĩ đi đâu thế." Chu Ấm Tiêu cười nghiêng ngả, "Lão Tam và lão Tứ trong sạch trăm phần trăm, điều này tôi có thể làm chứng."

"Thế cái bản sách nói bịa đặt này ở đâu ra vậy?" An Bình không thể tin nổi, bịa cũng quá vô lý rồi đấy.

Lại nói, Mộc Cát Sinh là một kẻ siêu mê tiền, đằng này có người dựng chuyện về y mà y chẳng tới thu phí bản quyền sao?

"Thực ra chuyện này còn có ẩn tình khác." Chu Ấm Tiêu vuốt cằm, "Tính ra cậu cũng đã biết một nửa rồi đó —— chuyện lão Nhị và lão Tứ đại náo Phong Đô ấy. Còn về phần tại sao năm xưa bọn họ lại đến Phong Đô tụ tập đánh cược thì cậu vẫn chưa biết đâu."

"Vậy tại sao?"

"Khi ấy, lão Tam vừa tiếp quản Âm Dương gia chưa được bao lâu thì xảy ra sai sót, nợ một khoản rất lớn, trong đó có nợ ân tình cũng có cả nợ công đức. Chuyện này cực kỳ khó giải quyết, với khả năng của anh ta lúc đó khó mà xử lý được. Trong khi người của Âm Dương gia lại muốn nhân cơ hội này thử thách năng lực của vị Vô Thường Tử mới nhậm chức, nên không có ai chịu giúp anh ta.

Cuối cùng lão Tứ tính toán kỹ càng, xúi giục lão Nhị làm ra vụ này."

"Dựa vào đánh bạc, thắng được tiền cược của hơn nửa chợ quỷ, rồi lại dựa vào sức lực của hai người, đại náo Phong Đô —— Khi đó sự việc này gần như lật tung cả Phong Đô lên, khiến Thập Điện Diêm La không biết giấu mặt vào đâu. Tuy rằng đến cuối cùng, thầy đã ra mặt giải quyết chuyện này, bề nổi là vậy nhưng thực tế lại giúp lão Tam thoát khỏi cảnh khốn cùng."

"Đầu tiên, số tiền thắng được từ hơn nửa chợ quỷ không bị đòi lại, đây là trả lại tiền công đức. Tiếp theo, lão Nhị và lão Tứ gây chuyện đều bị trừng phạt vô cùng thê thảm, giữ thể diện cho Phong Đô, đây là trả nợ ân tình. Sau cùng, tuy rằng từ ngoài trông vào có vẻ như Chư Tử đã mất mặt, nhưng trên thực tế, bất luận việc trừng phạt hay xử lý hậu quả đều do thầy đứng ra quyết định —— Đây là một hành động răn đe, rằng khi người của Thất Gia Chư Tử phạm lỗi thì cũng chỉ có bảy nhà mới có quyền xử lý."

An Bình bưng chén trà, lắng nghe hồi lâu mà vẫn chưa thoát ra được.

Chu Ấm Tiêu cười nhẹ, bình thản nói: "Vị trí Chư Tử, ai ngồi lên cũng không dễ dàng, thầy đã hao tâm tổn sức rất nhiều cho chúng tôi, nên mới có được một nơi yên bình như thư viện Ngân Hạnh đó."

"... Sao anh biết rõ vậy?"

"Tôi được Mặc Tử nuôi lớn mà." Chu Ấm Tiêu nhìn cậu, bỗng nhiên bật cười: "Ngược lại là cậu đó, là một người ngoài cuộc nhưng lại biết hơi nhiều đấy."

An Bình giật mình một cái, lúc này mới nhận ra bản thân bị đối phương dẫn dắt từ nãy.

"Thả lỏng nào, lão Tứ đã kể tôi nghe chuyện của cậu rồi, y quan tâm đến cậu, chúng ta cũng coi như anh em." Chu Ấm Tiêu vỗ vai cậu, "Nhưng em zai à, cậu phải cẩn thận. Cậu quá dễ mất cảnh giác, Thất Gia Chư Tử hiện giờ, không phải ai cũng đáng tin đâu."

"Anh có ý gì?"

"Ký ức của lão Tứ không hoàn chỉnh, cậu lấy thông tin từ chỗ y thì chắc hẳn cậu vẫn chưa biết về biến cố năm đó của bảy nhà..."

Chu Ấm Tiêu nói được nửa chừng thì vung tay lên, một đường gió mảnh rạch ngang rèm trúc, "Ai?"

"Hạ quan mạo muội ——" Ngoài cửa có người khom lưng hành lễ, "Xin bái kiến Tinh Túc Tử ——"

Vừa nghe thấy tiếng giọng kéo dài là An Bình đã nhận ra ngay, người đến chính là Thôi Tử Ngọc.

"Tôi nói mà, ở nơi này được có mấy người nhận ra chân thân của tôi đâu." Chu Ẩm Tiêu rót trà, "Người bận rộn như Phán quan Thôi lại đại giá tới đây, là có việc gì sao?"

"Hạ quan không dám, chỉ nghe nói Tinh Túc Tử quá bộ đến chợ quỷ, nên muốn nhờ ngài gửi giúp một phong thư."

"Thư gì mà cần tôi gửi giúp? Cho lão Tứ hay là cho anh tôi?"

Thôi Tử Ngọc đáp: "Kính gửi Thiên Toán Tử."

"Chuyện gì?"

"... Mời bảy nhà tụ họp."

Sắc mặt của Chu Ấm Tiêu đột nhiên thay đổi, anh chậm rãi nói: "Phán quan Thôi, ông có biết mình đang nói gì không?"

Anh hất nước trà xuống sàn, "Ông nên thấy may mắn vì lời này của ông chưa bị anh tôi nghe thấy."

"Hạ quan tự biết mình phạm kỵ, chết ngàn lần cũng không hết tội." Thôi Tử Ngọc rõ ràng đang liều mạng đến cùng, giọng điệu ngân dài vạn năm khó sửa cũng trở nên lưu loát hơn hẳn, "Chỉ là thang Âm dương xảy ra biến động thực sự là chuyện lớn. Tuy rằng mấy ngày trước đã bị trấn áp, nhưng vẫn khiến Thập Điện Diêm La kinh động không thôi, lại có vết xe đổ từ trước, không thể nào xem nhẹ bỏ qua..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!