Chương 36: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

Tiếng động cơ gầm rú vang lên, chiếc mô tô lao vun vút qua con phố, quành một cú driff dừng ngay trước miếu Thành hoàng. Lốp xe ma sát với mặt đường, phát ra tiếng phanh kít chói tai.

Chu Ấm Tiêu cười lớn, tháo mũ bảo hiểm xuống, "Thế nào, thấy phê không?"

"Đây là chỗ cấm đỗ xe, mả cha anh mà đỗ ở đây nữa thì tôi sẽ viết phiếu phạt cho anh đấy." Ô Tất Hữu nhảy xuống từ yên sau, "Lần tới phiền anh đổi màu cho con ngựa chiến giùm cái. Mặt mũi của Thất Gia Chư Tử bị anh quăng đi hết luôn rồi."

An Bình ngồi trên bậc cửa, nhìn thấy Chu Ấm Tiêu và Ô Tất Hữu một trước một sau bước tới. Chu Ấm Tiêu rất thích đi phượt gió, trong tháng Giêng này hầu như ngày nào anh cũng đều ra ngoài đua xe, thỉnh thoảng còn giúp Ô Tất Hữu đi giao đơn gấp. Và tất nhiên, cũng không ít lần bị phạt vì chạy quá tốc độ.

Mấy ngày trước An Bình về nhà một chuyến, đang đi thì tận mắt nhìn thấy một tia sáng màu đỏ lao vút qua đường như gió cuốn, phía sau là cả đoàn xe mô tô cảnh sát và xe tuần tra đuổi theo. Cảnh sát giao thông thì cầm loa hò hét ầm ĩ, nhưng điều kỳ quặc nhất chính là ở cuối đoàn xe dài còn có một chiếc xe điện của quản lý đô thị. Giữa tiếng còi hụ inh ỏi đang vang lên liên tục lại phát thêm câu "Chúc bạn sinh nhật vui vẻ".

Mới đầu An Bình cứ tưởng là cảnh sát đang đi bắt tên trộm nào đó, cậu thậm chí còn chụp ảnh lại đăng lên vòng bạn bè. Sau đó về tới miếu Thành hoàng cậu mới biết chỉ có một mình Mộc Cát Sinh ở đây, "Lão Ngũ đi đua xe bị tóm." Y nằm trong sân phơi nắng, lười biếng nói: "Tam Cửu Thiên tới đồn cảnh sát nhặt người về rồi."

Chốc sau Sài Thúc Tân gọi điện thoại tới, "Em qua đây nói chuyện đi." Đối phương ngập ngừng một chút rồi nói: "Tôi giải thích mãi không được, bọn họ đều nghĩ lão Ngũ là con gái."

Mộc Cát Sinh ra vẻ như đã đoán trước, vừa nhịn cười vừa cố nặn ra giọng điệu quan tâm: "Hả? Thế anh không sao chứ?"

"..." Trong điện thoại im lặng một lúc, "Tôi cũng không biết mọi chuyện ra làm sao, giờ thì bọn họ cho rằng tôi là kẻ buôn người."

"Chắc bây giờ phải nhờ em tới đây nhặt hai chúng tôi về."

Mộc Cát Sinh cười gần chết, cuối cùng vẫn đến đồn cảnh sát đón người về. Lúc bước vào cửa, Sài Thúc Tân còn xách theo một chiếc lồng trên tay, bên trong nhốt một con chim lớn lông lá lòe loẹt. An Bình đang tò mò không hiểu tại sao bọn họ lại chạy một chuyến qua chợ hoa chim thì ngay sau đó, con chim lên tiếng: "Anh, em sai rồi, lần sau em còn dám."

An Bình sốc —— con chim đó hóa ra là nguyên hình của Chu Ấm Tiêu, hoặc có thể nói là phiên bản thu nhỏ. Nghe đâu Sài Thúc Tân đã mua một cái lồng hamster ở ven đường rồi thẳng tay nhét Chu Ấm Tiêu vào trong.

Mộc Cát Sinh cười ha ha, treo lồng sắt lên mái hiên, "Không sao đâu, sáng mai sẽ thả chú ra."

Sài Thúc Tân thì vẫn giữ thái độ bình thản như thường ngày, chỉ là tối đó hắn đã làm một bàn tiệc chỉ toàn gà với gà, cầm dao cắt tiết nhổ lông gà ngay trong sân, tiếng lũ gà kêu thảm thiết liên tục vang lên. An Bình và Mộc Cát Sinh ngồi đánh cờ bên hành lang, lồng sắt thì bị treo giữa không trung, chỉ thấy Chu Ấm Tiêu đang rúc đầu vào trong lớp lông vũ, cả người co rúm lại như chim cút.

Sáng hôm sau An Bình bị tiếng gáy đánh thức, lúc xuống lầu thì thấy Ô Tất Hữu đang đứng dưới lồng sắt cãi nhau với Chu Ấm Tiêu, "Chim Hầm Tiêu, anh muốn chết hả! Anh là Chu Tước, có phải gà trống đâu!"

"Cậu mau thả anh ra đi mà." Chu Ẩm Tiêu nhéo giọng giả giọng nữ, "Không phải gà trống, gà mái cũng được."

Cuối cùng Mộc Cát Sinh đang ngủ nướng thì bị đánh thức, lập tức xách lồng ném Chu Ấm Tiêu ra ngoài cửa. Khi An Bình và Ô Tất Hữu ra ngoài tìm thì đã không thấy tăm hơi chiếc lồng đâu. Hai người dạo quanh một vòng trong hội miếu, mới tìm thấy Chu Ấm Tiêu đang ở sạp bán thỏ.

Chu Ấm Tiêu trông vẫn khá phấn chấn, vươn cổ lên đầy oai vệ hiên ngang, thu hút một đám trẻ con xúm vào ngắm. An Bình nhìn mà cạn lời, "Đã bị ném ra ngoài luôn rồi, chẳng lẽ anh ta không thể tự biến lại được sao?"

"La Sát Tử đã hạ chú thuật thì cái thứ xui xẻo này giải sao nổi." Mặt Ô Tất Hữu đen như đáy nồi, chạy tới cò kè với ông chủ, "Một con gà mà ông bán năm trăm? Sao ông không đi cướp CMN luôn đi?"

Ông chủ cãi lý lại, "Nhóc con thì biết cái gì? Gà của ta đây là giống gà lai, nhóc xem màu lông này đi, sang phải biết!"

An Bình: "..."

Cuối cùng Ô Tất Hữu chạy về lấy giấy chứng nhận quản lý đô thị, tịch thu sạp bán thỏ và một loạt các sạp hàng xung quanh. Hai người kéo một chiếc xe đầy thỏ, cá vàng và gà về miếu Thành hoàng, nhưng về đến nơi thì lại thấy Chu Ấm Tiêu đang ngồi ăn sáng cùng Mộc Cát Sinh. Đối phương vừa thấy Ô Tất Hữu một phát là lập tức trở nên vui vẻ, vươn tay kéo cậu ta qua, "Nào, nào qua đây, lúc nãy em zai nhận nhầm con gà nào thành anh thế?"

Ô Tất Hữu suýt nữa bị gã này chọc cho tức chết.

Nhưng cái kiểu chủ động nhận sai mà có chết cũng không chịu hối cải như thế này chắc chỉ có mỗi mình Chu Ấm Tiêu. Anh là con nghiện mô tô siêu nặng, ngày nào cũng phải đạp chân ga bay vút như điện chớp. Cái hình tượng người đẹp chân dài cùng con xe mô tô đó đã khiến vòng bạn bè gần đây của An Bình toàn là những tấm hình chụp vội về anh. Ngay cả bạn cùng bàn cũng gửi tin nhắn cho cậu, "Cậu mua ngay thẻ thành viên đặt đồ ăn cho tui.

Đậu mía tui không tin, tui sẽ đặt bốn bữa một ngày, ngồi đợi chị gái xinh đẹp đến giao đồ ăn cho tui!"

An Bình không nỡ lòng nào phá tan ảo tưởng đẹp đẽ của thằng bạn mình, đành nhờ Chu Ấm Tiêu đi giao đồ ăn cho cậu ta một lần. Tối đó WeChat của cậu bị spam kh*ng b*, tất cả đều là tiếng quỷ khóc sói gào của bạn cùng bàn, cứ như thể Vương Bảo Xuyến khổ sở chờ đợi Tiết Bình Quý suốt mười tám năm trong căn hầm lạnh lẽo vậy.

Nhưng có một điều đúng như Ô Tất Hữu nói, Chu Ấm Tiêu có kỹ thuật đua xe đỉnh cao, có gu thời trang đỉnh chóp, nhưng mắt thẩm mỹ đối với con xe mô tô thì có lẽ chỉ được góc đỉnh —— Anh sơn con xe thành màu đỏ chót cùng với đủ loại màu sắc lòe loẹt khác, để rồi khi chạy trên đường cả người và xe trông giống như chú ngựa Pony đang cưỡi mây bảy màu. An Bình nhìn tới nhìn lui vẫn thấy phối màu này quen mắt vô cùng, sau đó cậu chợt nhớ ra, nó giống hệt con gà lông lá sặc sỡ năm đó trước khi hóa hình thành Chu Tước.

Không ngờ, bậc thầy giả gái vẫn khá trẻ con nha.

Chu Ấm Tiêu ở lại miếu Thành hoàng hẳn nửa tháng, hiện giờ đã là mười lăm tháng Giêng âm lịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!