Editor: Kẹo Mặn Chát
Lời nói của Mộc Cát Sinh đã xác nhận suy nghĩ của An Bình —— chàng thanh niên trước mắt chính là Sài Thúc Tân.
Đối phương giữ nét mặt bình thản, khẽ gật đầu chào An Bình, sau đó ngẩng lên nhìn Mộc Cát Sinh đang đứng trên lầu hai, "Tôi về rồi."
"Về thật đúng lúc." Mộc Cát Sinh vươn vai một cái rồi nhảy xuống từ bậu cửa sổ, "Vừa hay tôi vẫn chưa ăn sáng."
"Em muốn ăn gì?"
"Mì dương xuân, nấu nước dùng đậm chút nhé." Mộc Cát Sinh tiện tay cầm lấy ca sắt tráng men trong tay An Bình, mở nắp nếm thử một ngụm, "Ngon nha, chè sen của tiệm này chỉ bán vào mỗi tháng Giêng, năm nào cũng đều ngon."
Sài Thúc Tân quay người đi vào bếp, trong khi đó An Bình vẫn còn đang sững sờ. Mộc Cát Sinh búng tay một cái trước mặt cậu, "Hồi hồn." Trên mặt lộ vẻ cợt nhả trêu chọc, "Mắt trố hết cả ra rồi kìa, chưa từng thấy trai đẹp bao giờ à?"
Lúc này An Bình mới phản ứng lại, khó tin nói: "Tôi không ngờ anh ta vẫn còn sống..."
"Chết rồi." Mộc Cát Sinh chặn ngang câu nói của An Bình, "Giống tôi vậy."
An Bình ngớ cả người, vừa định hỏi thêm thì Mộc Cát Sinh đã cầm ca sắt đi ra ngoài, "Đi nào, đi chơi hội miếu thôi."
Y còn để lại một câu, "Nhóc An Bình, cậu không cần hỏi nhiều đâu, sau này tự khắc sẽ biết."
Mộc Cát Sinh đi tới sân trước, tiện tay vơ một nắm tiền lẻ từ hòm công đức. Hoàng Ngưu ở sau lưng y gân cổ hét lên: "Ngươi lại lấy tiền công đức của ta!"
"Lát nữa trả lại cho ngươi sau!" Mộc Cát Sinh phất tay một cái rồi chuồn mất.
Hội miếu ngoài cửa đã rộn ràng tiếng trống chiêng, trên phố có hai con lân đỏ đang tranh giành một quả tú cầu. Chỉ chớp mắt Mộc Cát Sinh đã lẫn vào trong đám đông. Đến khi An Bình vất vả tìm thấy y thì người này đang ngồi xổm trước quầy bói toán, trong tay cầm một cây tranh đường, là hình Trư Bát Giới được vẽ ra từ kẹo đường.
Đường đường là Thiên Toán Tử mà lại đi tranh mối làm ăn nhỏ của người ta. An Bình nhìn cảnh này mà buồn cười không thôi, cảm thấy độ không biết xấu hổ của y đã đạt cảnh giới mới. Nhưng lúc cậu bước tới thì lại nghe thấy Mộc Cát Sinh nói: "Người anh em, tôi thấy trong bát của anh có nhiều tiền xu phết ha, chỗ tôi có mấy tờ chẵn, đổi ít tiền lẻ được không?"
An Bình: "..."
Thầy bói kia liếc xéo Mộc Cát Sinh. Y cắn một phát đứt đầu Trư Bát Giới, nói: "Tôi cũng không đổi không cho anh đâu. Hay là thế này đi, tôi tính giúp anh một quẻ, xem hôm nay anh có thể kiếm được bao nhiêu?"
An Bình nghe xong đến chịu Mộc Cát Sinh. Mà chỉ trong một chút lơ đễnh, Mộc Cát Sinh đã thật sự đổi được tiền, không những vậy, y còn tiện tay cầm luôn bát của người ta đi.
Cậu nhìn Mộc Cát Sinh đi dạo khắp ngóc ngách trên phố, dùng bát đổi đèn lồng, dùng đèn lồng đổi kẹo hồ lô, dùng kẹo hồ lô đổi đầu hổ bông trong tay một đứa trẻ... Quá là đỉnh cao, hội miếu dạo chơi đã bị y biến thành chợ đổi đồ. Cuối cùng, nhân lúc hỗn loạn, y còn nhảy lên cao cuỗm luôn quả tú cầu trên không trung.
Hai con lân nhảy lên chụp lấy, lúc ngậm vào miệng mới nhận ra, thứ mình chơi cả buổi lại là một con hổ bông.
Đứa trẻ vừa ăn kẹo hồ lô xong ngơ ngác nhìn đội múa lân, khịt khịt mũi rồi òa khóc: "Họ cướp con hổ của con kìa!"
Mộc Cát Sinh nghênh ngang quay trở về miếu Thành hoàng, đặt tiền lẻ ở phòng bán vé, gõ gõ vào cửa sổ, "Tiền công đức của ngươi nè."
Người này dạo chơi một vòng mà thực sự không tốn một xu nào.
An Bình nhìn mà cạn lời, "Anh đổi lấy tiền từ quầy bói toán bằng cách nào vậy?"
"À, chuyện đó hả." Mộc Cát Sinh nháy mắt, "Tôi nói với anh ta rằng, con gái tôi là quản lý đô thị."
An Bình: "... Thực ra tôi vẫn luôn muốn hỏi, Ô Tất Hữu còn chưa thành niên, sao cậu ta làm quản lý đô thị được thế?"
Mộc Cát Sinh ngáp một cái, "Nó là Vô Thường Tử, có trách nhiệm tuần tra nhân gian, ngoài việc chấn chỉnh các hành vi vi phạm pháp luật kỷ cương, nó còn phụ trách thu phục những cô hồn dã quỷ chạy trốn trên dương thế. Có hơi giống với Du Thần ngày đêm của Phong Đô, nhưng chỉ là một chức danh hư cấu ở nhân gian mà thôi."
Cửa sân sau mở ra vang tiếng kẽo kẹt, Sài Thúc Tân bước tới, trong tay bưng một bát sứ trắng, bốc khói nghi ngút, "Ăn thôi."
"Được, tôi tới đây." Mộc Cát Sinh nhận lấy bát. Trong bát nước dùng màu nước tương có một cuộn mì sợi, hành hoa xanh tươi thái nhỏ rắc xung quanh. An Bình nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực, Hoàng Ngưu kéo tay áo cậu, "Đi, đi múc mì ăn."
An Bình đi theo Hoàng Ngưu vào phòng bếp ở sân sau. Gian phòng này bình thường chỉ là vật trang trí, hôm nay lại thổi lửa. Một nồi mì sợi, một nồi nước dùng, "Này nấu cho cả nhà ăn à. "Hoàng Ngưu múc một bát mì, rồi tự mình bật bếp làm một quả trứng chần, mãn nguyện cảm khái một câu: "Cuối cùng người biết nấu ăn cũng về rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!