Chương 29: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

Nhà sư áo trắng múc một thùng nước bên giếng, rồi leo lên con đường núi dài ngoằng.

Ở cuối bậc thang dài là chùa Bạch Thủy, nơi đang truyền ra từng tiếng chuông vang.

Chùa Bạch Thủy là một ngôi chùa cổ, với những tiếng chuông ngân dài mỗi ngày trong suốt mấy trăm năm.

Mặc dù đã là thời đại dùng đồng hồ đếm thời gian, nhưng phần lớn người dân trong thành vẫn giữ thói quen nghe tiếng chuông để chia giờ làm việc nghỉ ngơi.

Lúc bình minh hay hoàng hôn, lúc mở cửa hoạt động hay đóng cửa nghỉ bán, hay khói bếp mỗi nhà và tiếng hò hét trên đường phố bên ngoài sẽ luôn kèm theo tiếng chuông dài ngân vang.

Mộc Cát Sinh ngồi trong gian thủy tạ, tiếng chuông bao trùm lấy toàn bộ thư trai.

Y có chút lơ đãng, bỗng chợt nhớ tới có một năm Quan Sơn Nguyệt đưa ra quy định, sau sáu giờ tối mới mở cửa đón khách.

Nhưng y và lão Nhị lại nóng lòng muốn nghe khúc nhạc mới, nên đã lén lút trêu chọc chú tiểu gõ chuông hôm đó, gõ chuông báo giờ trước một tiếng đồng hồ.

Thế là cả tòa thành rơi vào hỗn loạn, mọi người đều xách đồng hồ đi khắp nơi đối chiếu thời gian, cảnh tượng cực kỳ náo nhiệt.

Đôi khi sự yên bình của cuộc sống thực sự rất dễ bị phá vỡ.

Y nhìn ván cờ trước mắt, hạ xuống một quân cờ.

Đó có thể là tiếng chuông, cũng có thể là một tiếng súng nổ.

Trong gian thủy tạ bày ra hai ván cờ, một mình Mộc Cát Sinh chơi cờ với Họa Bất Thành cùng Chu Bạch Chi.

Bọn họ chơi cờ nhanh, trong vòng chưa đầy nửa canh giờ, ván cơ trên bàn đã phân thắng bại.

Mộc Cát Sinh thắng một thua một, xem như là hòa.

Lời nói và hành động lúc trước của y ở Dược gia đã nhanh chóng lan truyền khắp bảy nhà, tất cả mọi người đều biết Thiên Toán Tử đương nhiệm từ chối không khởi quẻ.

Mấy ngày sau y nhận được thư của Bồng Lai và Chu gia, trên đó ghi rõ địa chỉ thời gian, cùng với yêu cầu chơi một ván cờ.

Mộc Cát Sinh hiểu rằng đây là đang thăm dò và đánh tiếng, Họa Bất Thành và Chu Bạch tuyệt đối không phải những người dễ đối phó.

Lão Ngũ lại còn nhỏ, nên ngay từ đầu y đã không có ý định lôi Bồng Lai và Chu gia vào cuộc.

Chỉ hy vọng hai nhà này có thể khoanh tay đứng nhìn, đại chiến sắp đến, đừng tự dưng tới đây gây thêm trở ngại nào cả.

Y phải vắt óc suy nghĩ để chơi cả hai ván cờ, khó khăn lắm mới có thể thắng được một ván, giằng co với quân đen hồi lâu, rốt cuộc cũng mở ra một con đường sống.

"Rất khá, tài đánh cờ không thua kém gì Ngân Hạnh trai chủ." Họa Bất Thành thản nhiên nói: "Bồng Lai thừa nhận cậu là Thiên Toán Tử, nhưng nếu như không có quẻ tượng, Bồng Lai sẽ không tham chiến."

Chu Bạch Chi khẽ vuốt râu dài, "Chu gia cũng vậy."

"Vãn bối đã dự liệu được từ trước." Mộc Cát Sinh gật đầu, "Tôi làm chuyện này quả thực là phản nghịch lại bảy nhà.

Trưởng Sinh Tử và Chu trưởng lão có thể không ngăn cản, đã là khoan dung lắm rồi."

"Cậu là Thiên Toán Tử, không cần xưng vãn bối với chúng ta." Họa Bất Thành nhìn ván cờ, "Mỗi một nước cờ đều có sát khí, cho dù chúng ta có muốn ngăn cản cũng không cản nổi."

"Trường Sinh Tử chơi cờ giỏi hơn tôi nhiều."

"May mắn mà thôi, cũng không phải lần nào ta chơi cờ đều có thể thắng sư phụ cậu." Họa Bất Thành đứng lên, vung cây phất trần, "Việc ở đây đã xong, ta sẽ giao thư của cậu đến cho Lâm Quyến Sinh."

Chu Bạch Chi tiếp lời: "Tinh Túc Tử ở Chu gia vẫn bình an vô sự, lần tới bảy nhà tụ họp, có thể sẽ đến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!