Editor: Kẹo Mặn Chát
"Sức mạnh của một thành có thể không phòng thủ được." Mộc Cát Sinh gằn từng chữ, chậm rãi nói: "Vậy sức mạnh của bảy nhà thì sao?"
"Tập hợp sức mạnh của bảy nhà, có thể bảo vệ được một tòa thành không?"
Ô Nghiệt ngẩn người, sau đó cất tiếng cười to: "Ý hay! Tập hợp sức mạnh của bảy nhà, đấu với âm binh còn được nữa là chỉ bảo vệ một tòa thành nhỏ bé, có lý gì mà không làm được đâu?" Bà ôm bụng cười ha ha, suýt nữa cười ra nước mắt, "Nhưng ngươi đã từng nghĩ qua chưa, dựa vào đâu mà bảy nhà phải bảo vệ tòa thành này cho ngươi?"
Mộc Cát Sinh trầm mặc một lúc lâu, nói: "Vị trí Thiên Toán Tử."
"Ô hô, mấy ngày trước ngươi nói khí thế lắm cơ mà, giờ gặp phải rắc rối thì nghĩ ngay đến sư phụ của mình." Ô Nghiệt nhướng mày, "Ông ta truyền lại vị trí kia cho ngươi bao nhiêu năm mà ngươi cũng không chịu ngồi, âm binh vừa đến là ngươi đã sợ rồi sao?"
"Làm người quý ở chỗ tự biết mình, tôi có thể giỏi trong việc đánh trận, nhưng đối phó với quỷ thần lại nằm ngoài khả năng của tôi." Mộc Cát Sinh nói: "Huống hồ, chuyện tôi tiếp nhận tiền Sơn Quỷ sớm muộn gì cũng sẽ bị bảy nhà biết được, mà tôi lại dùng tiền phong ấn thang Âm dương.
Cứ như vậy, cho dù tôi có từ chối, bảy nhà cũng không chịu để yên."
"Ngươi hiểu thì tốt." Ô Nghiệt chuyển đề tài, nói: "Bảy ngày trước ngươi dùng tiền Sơn Quỷ phong ấn thang Âm dương, Phong Đô cũng vừa trải qua đại loạn, cả bảy nhà đều đã biết mọi chuyện.
Lần này trở về, chờ đợi ngươi là một trận chiến cam go đấy."
"Bà lớn à, ngài đừng nói như thể mình là người ngoài thế chứ." Mộc Cát Sinh mệt mỏi nói: "Truy ngược lại nguyên nhân của chuyện này, thì chính là do trận pháp lớn của ngài gây họa ra mà."
"Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, ngươi có tòa thành mà ngươi muốn bảo vệ, gia đây cũng có con cháu mà gia phải đau đầu lo lắng." Ô Nghiệt thản nhiên nói: "Phần ai người đó chịu trách nhiệm thôi."
"Tôi cũng đánh không lại ngài, ngài nói gì thì là vậy đi." Mộc Cát Sinh thở dài: "Vẫn cảm tạ ngài đã tiễn tôi đoạn đường."
"Cảm kích trong lòng là được.
Sắp đến nhân gian rồi, gia lại dặn dò ngươi một câu, nhóc con nghe xong suy nghĩ thật kỹ." Ô Nghiệt đặt mái chèo lên, tiến sát lại gần Mộc Cát Sinh, khẽ nói: "Kế thừa vị trí Thiên Toán Tử là việc không thể tránh, nhưng ngươi phải suy nghĩ kỹ."
"Các đời Thất Gia Chư tử, thật sự đều nghe theo mệnh lệnh của Thiên Toán Tử sao?"
Ô nghiệt đưa Mộc Cát Sinh trở về dương gian, trước khi rời đi còn ném cho y một bình thuốc, "Thuốc viên bên trong có chứa tu vi của gia đây, có thể giúp ngươi hoạt động bình thường tự nhiên."
Mộc Cát Sinh khom người nói cảm ơn, "Cảm ơn bà lớn."
"Không cần cảm ơn, dù sao gia cũng là người đã chết, thứ duy trì sự sống cũng khác với người thường, có thể uống ít thì uống ít thôi, nếu không sẽ tổn thọ đấy." Ô Nghiệt phất tay, "Xéo đi." Nói xong quơ lấy mái chèo, nghênh ngang rời đi.
Mộc Cát Sinh trở về doanh trại ở ngoại thành trước, lão tham mưu nhìn thấy y thì giật mình hoảng sợ, "Sao cậu lại quay về?"
Y có chút sửng sốt khi bị hỏi vậy, "Ý bác là sao?"
"Không phải cậu đi cùng công tử Dược gia vào thành cứu trợ thiên tai sao?" Cuộc đối thoại hỏi một đằng trả lời một nẻo, lão tham mưu cũng đang mơ hồ không hiểu chuyện gì, "Sao cậu lại ăn mặc như thế nào? Cậu bị thương à?" Nói xong ông cả kinh, "Sẽ không phải là có nạn dân nổi loạn chứ?"
Mộc Cát Sinh quay đầu bước đi, xông thẳng vào phòng làm việc của mình, lấy sổ ghi chép lịch trình ra, xem một lượt từ đầu đến cuối tất cả sự vụ trong mấy ngày qua —— Đêm ngày 29 tháng 10, trong thành xuất hiện tiếng động kỳ lạ, rạng sáng hôm sau xảy ra động đất, đường phố bị hư hại nghiêm trọng, rất nhiều người bị thương.
Mấy ngày kế tiếp đều là chi tiết quá trình cứu trợ thiên tai.
Mộc Cát Sinh nhìn chữ ký phê chuẩn ở trang cuối, đại khái hiểu được chuyện gì đang diễn ra.
Trận động đất là do âm binh tiến vào thang Âm dương gây nên, còn về người thay thế y xử lý quân vụ thì chắc hẳn là Tùng Vấn Đồng.
Mặc gia biết thuật dịch dung, lão Nhị có thể bắt chước chữ viết của y giống đến bảy tám phần.
Năm đó bọn họ học tập ở thư trai, thường xuyên dùng chiêu thay mận đổi đào* này để giúp nhau phạt quỳ trốn học, tuy rằng rất khó lừa gạt Ngân Hạnh trai chủ, nhưng lừa gạt người thường thì là chuyện đơn giản.
(* Lý đại đào cương: Mận chết thay đào, đưa người khác ra thế thân gánh vác tai họa cho mình.
Kế thứ 11 trong 36 kế Binh pháp tôn tử.)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!