Editor: Kẹo Mặn Chát
Sương mù dày đặc, lạnh lẽo thấu xương.
Mộc Cát Sinh ném tiền đồng ra, tung một cước đá bay con quỷ trước mắt, y đang đứng trên thang Âm dương, xung quanh tràn ngập những luồng ánh sáng xanh lục lấp loáng.
Thang Âm dương nối thẳng từ dương gian đến Phong Đô, quanh co chín khúc.
Chặng đường một ngày đi rất là dài, y phải chạy hết tốc lực cho kịp, nhưng mới đi chưa được nửa chẳng, thế mà trên dọc đường đã phải liên tục giết mấy con lệ quỷ.
Bình thường những con quỷ này không bao giờ rời khỏi Phong Đô, Mộc Cát Sinh đã từng chạy qua chạy lại thang âm dương mấy lần, cũng chưa hề nhìn thấy bất cứ thứ gì xuất hiện trên bậc thang này.
Hiện giờ bách quỷ chạy trốn khắp nơi, chứng tỏ trong thành Phong Đô đã xảy ra một trận hỗn loạn nghiêm trọng.
Mộc Cát Sinh thoáng có chút lo lắng, y tùy tiện xông vào như thế này quả thực là khinh địch.
Tùng Vấn Đồng không có ở đây, y cũng không cách nào đốt đèn trời nhỏ, chỉ có thể gặp con quỷ nào thì đánh con quỷ ấy.
Hơn nữa y càng đi vào sâu, quỷ quái xuất hiện càng ngày càng nhiều, y không thể để cho mấy thứ này chạy lên trên, chỉ có thể chặn giết ngay tại chỗ.
Đồng thời y còn phải đi xuống dưới, đi đến dưới cùng để đóng thang Âm dương lại.
Về phần y ra ngoài bằng cách nào sau khi đóng thang, và tình hình trong thành Phong Đô hiện giờ ra sao thì —— Mộc Cát Sinh cầm tiền đồng trấn áp một con quỷ, sau đó đạp một con khác xuống khỏi thang dài.
Y không có thời gian để bận tâm đến những điều đó.
Sương mù càng ngày càng trĩu nặng, hơi nước như đang ngưng tụ thành hình, chúng tựa như những bàn tay ẩm ướt âm thầm túm lấy người ta không cho di chuyển.
Mộc Cát Sinh dần dần không thể nhìn rõ tình hình xung quanh, khắp nơi đều là sương mù, duy chỉ có một bậc thang kéo dài vô hạn xuống phía dưới.
Y đột ngột dừng bước.
Không hợp lý, có thứ gì đó rõ ràng không hợp lý ở đây.
Cùng lúc đó, tại Thành Tây Quan, Phong Đô.
Từ trên cao nhìn xuống, toàn bộ âm binh trong đất A Tỳ đều đang cố thoát ra ngoài.
Nhưng tất cả không còn trang nghiêm oai vệ như ngày xưa, mà lại xông tới tấn công dồn dập vào tường thành của Thành Tây Quan như một trận vây hãm.
Đứng trên tường thành là các âm soái quỷ vương đến từ khắp nơi, dẫn dắt quỷ binh quỷ tướng chống lại từng đợt xung kích.
Đất rung núi chuyển kinh thiên động địa, lệ quỷ gào khóc tiếng ngựa hí vang, những cơn gió tà thổi tới tạo thành một đám lốc xoáy, triệt để biến Thành Tây Quan thành chiến trường Tu la.
"Giữ ổn định! Tất cả giữ ổn định!" Thôi Tử Ngọc đứng trên đầu thành, bị gió mạnh thổi ngã trái ngã phải, "Chặn phía Đông Nam lại! Đừng làm rối trận hình!"
Lơ lửng trên không trung cao tít tắp có vài bóng người, theo thứ tự là Thập Điện Diêm Vương, cùng với Ô Nghiệt và Ô Tử Hư.
Một vị Diêm Vương trong đó nói: "Bà lớn, xin hãy cứu Phong Đô khỏi tình thế nước sôi lửa bỏng này."
"Gia đây đã là người chết, nên cũng không thèm để ý đến mấy thứ vô nghĩa trên đời." Ô Nghiệt đứng giữa không trung gặm hạt dưa, nhìn về phía người bên cạnh, "Một khi trận pháp này triển khai, vạn quỷ sẽ trốn thoát ra ngoài, tai họa của Phong Đô có thể giải quyết, nhưng ngươi sẽ rơi vào cảnh ngục tù, đã nghĩ kỹ chưa?"
"Phong Đô không thể bị hủy hoại." Ô Tử Hư lắc đầu, "Xin ngài hãy mở trận pháp."
"Đang ở địa phủ mà cứ ngỡ A Tỳ." Ô Nghiệt phun vỏ hạt dưa ra, rất dứt khoát bình thản, "Gia đây thấy, được dịp luôn đánh một trận đi.
Phong Đô càng ngày càng chật chội, điện Diêm Vương không quản hết nổi, vừa khéo để cho âm binh đến dọn sạch."
Lời nói của thiếu nữ giống như một cái tát vào mặt, nhưng đám Diêm Vương không hề tỏ ra tức giận, chỉ nói: "Mong bà lớn nghĩ lại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!