Editor: Kẹo Mặn Chát
"Tôi cảm thấy Trường Sinh Tử nói vậy là muốn tốt cho cậu đấy." Tùng Vấn Đồng đang xào đồ ăn trong phòng bếp nhỏ, ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt, "Tuy rằng gã đó nói chuyện không được lọt tai cho lắm, nhưng đều là sự thật."
Mộc Cát Sinh nằm trên mái hiên, "Ờ, nghe rồi."
"Thế cậu định làm gì tiếp?"
"Tôi đói bụng." Mộc Cát Sinh thò đầu xuống từ trên cửa sổ, "Họp có mỗi một buổi mà họp lâu thế không biết, chúng ta ăn gì đây?"
Tùng Vấn Đồng vung cái xẻng tới, nhưng y lại nghiêng mình tránh được, "Tôi ngửi được rồi, là lẩu bò kho —— nhớ nấu ít cay thôi đó."
Buổi gặp mặt kéo dài đến tận xế chiều, mọi người cũng chỉ vừa mới tản đi.
Mộc Cát Sinh thật sự không ngờ có thể họp lâu như vậy, làm cho y đói đến mức da bụng dính da lưng, nằm xụi lơ trên mái nhà hóng mát, cành lá ngân hạnh xum xuê trên đỉnh đầu.
"Thật thoải mái." Y hoài niệm thở dài, "Đã mấy năm rồi chưa được lên đây nằm chơi."
"Vừa mới nãy còn ăn nói ngông cuồng ở thủy tạ." Tùng Vấn Đồng hừ lạnh: "Giờ được một lúc thì lộ nguyên hình."
"Này chẳng phải là tôi đang chờ ông nấu cơm sao, phải tranh thủ nửa ngày rảnh rỗi hiếm hoi* chứ." Mộc Cát Sinh nói, "Xong bữa tối nay là tôi phải ở lại doanh trại một khoảng thời gian, có quá nhiều việc cần phải xử lý.
Phỏng chừng có một số ngày muốn gặp tôi cũng không gặp được đâu."
(*gốc là thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn: trộm được nửa ngày nhàn nhã trong dòng đời vội vã.)
"Muốn ăn gì thì sai người tới Nghiệp Thủy Chu Hoa báo."
"Được, thế có phải trả tiền không?"
"Mả cha cậu muốn ăn đòn hay muốn như nào?!"
Tiếng thét giận dữ của Tùng Vấn Đồng vang vọng rất xa, Ô Tử Hư đang định đẩy cửa tiến vào thì giật mình hết hồn, "Lão Tứ sao lại ông?"
"Lão Tam, ông tới đúng lúc lắm." Mộc Cát Sinh vui mừng nhướng mày, "Có mỗi một món chẳng đủ để ăn, ông bảo lão Nhị nấu thêm món khác đi."
Lời còn chưa dứt, Tùng Vấn Đồng đã ném tới một chiếc đũa, chiếc đũa xẹt ngang qua tóc mai của Ô Tử Hư, sau đó biến mất sau cánh cửa, "Cậu đến thì đến thôi, mang theo con quỷ sau lưng là muốn làm gì?"
Phía sau cửa xuất hiện một người, người nọ cúi xuống hành lễ, "Mặc Tử thật tinh tường."
"Lúc tới tôi đã muốn hỏi." Tùng Vấn Đồng vừa thái thức ăn vừa nói: "Chuyện của bảy nhà, có Ô Nghiệt đến là được, ông là phán quan Phong Đô đến góp vui làm quái gì chứ? Chết lâu quá chê mạng mình lớn à?"
Đứng trước cửa là một người đàn ông, tay cầm ô, mặt trắng áo xanh, chính là phán quan của Âm Luật Ty, Thôi Tử Ngọc.
"Hạ quan không có ý mạo phạm." Thôi Tử Ngọc kéo dài giọng như hát hí khúc, giọng nói the thé vang lên: "Ngọn nguồn mọi chuyện như thế nào, kính xin các ngài hãy nghe ta nói rõ."
"Đừng nói mấy lời nhảm nhí, cả buổi sáng đã phải nghe đống người bàn tán vớ vẩn." Tùng Vấn Đồng vớt miếng thịt bò từ trong chậu nước ra, ném lên trên thớt, "Ông dám kể chuyện dài dòng ở chỗ tôi, tôi sẽ chẳng ngại ngần gì mà lôi ông ra làm đồ nhắm rượu đâu."
Từ lâu về trước, mọi người trong Ngân Hạnh thư trai đã có quen biết với Âm Luật Ty.
Năm ấy lần đầu tiên Tùng Vấn Đồng và Mộc Cát Sinh đại náo Phong Đô, đã phải đi nhận hình phạt ở chính Âm Luật Ty.
Khi đó cũng là lần đầu tiên mọi người gặp Thôi Tử Ngọc, phán quan cầm bản cáo trạng đứng trên công đường trần thuật lại toàn bộ sự việc, giọng nói kéo dài còn thái quá hơn bây giờ.
Mộc Cát Sinh nghe xong suýt nữa ngủ gục, Tùng Vấn Đồng nghe mà bực cả mình, cầm đao xông lên đánh Thôi Tử Ngọc một trận, sau đó tự cầm lấy bản cáo trạng đọc một hơi đến hết, rồi đi xuống nhận hình phạt.
Đánh phán quan ngay trên công đường, đã có tội lại càng thêm tội, nhưng Thôi Tử Ngọc lại nhắm mắt làm ngơ ém chuyện này xuống.
Cũng kể từ đó, tật nói chuyện của vị phán quan đại nhân này cuối cùng cũng được cải thiện một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!