Chương 20: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

Còn chưa dứt lời, Ô Tất Hữu đã vung chân đá văng ghế ra, đứng dậy rời đi, còn đập cửa "ầm ầm".

Điện thoại di động bị ném vào trong nồi, làm một lượng lớn dầu bắn tung tóe, màn hình nhấp nháy vài lần rồi tối đen hoàn toàn.

Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn nồi lẩu sủi bọt sôi sùng sục.

Điều mà Ô Tất Hữu vừa nói thật sự gây chấn động, khiến An Bình choáng váng đầu óc, lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình, "Cậu ta nói thế...! là có ý gì?"

Mộc Cát Sinh nâng chén trà, mặt mày bình thản, "Ý trên mặt chữ."

"Hả?!"

"Tôi không nhớ rõ." Mộc Cát Sinh nhún nhún vai, "Trí nhớ của tôi có thiếu sót, mất đi một vài ký ức vô cùng quan trọng, cho nên có rất nhiều chuyện tôi không nắm rõ được tiền căn hậu quả.

Dựa theo lời con cháu nói, năm đó tôi phạm sai lầm, liên lụy đến rất nhiều người."

"Ơn nghĩa sâu nặng chẳng thể đáp, người thầy người bạn biệt sinh tử." Mộc Cát Sinh nhấp một ngụm trà, "Nào nhớ nổi chén rượu lúc cùng vui."

"Lúc ăn cơm không nên nói mấy chuyện khó tiêu hóa." Mộc Cát Sinh nói xong đặt chén trà xuống, thò đũa vào nồi lẩu cay gắp điện thoại di động ra, "Nồi lẩu này không thể ăn được nữa, để bọn họ thay nồi khác."

Một nồi nước lẩu mới nhanh chóng được bưng lên, An Bình ăn mà chẳng cảm thấy mùi vị gì, Mộc Cát Sinh gắp cho cậu một miếng dạ dày, "Muốn biết gì thì hỏi, lúc ăn cơm không nên trưng ra vẻ mặt buồn rười rượi như thế.

Đừng giống đứa con gái xui xẻo của tôi có việc gì cũng giấu nhẹm trong lòng, đặt trên vai gánh nặng quá lớn, đáng đời không cao lên được."

An Bình gắp miếng dạ dày lên ăn, vị cay xông thẳng vào xoang mũi, khiến cậu suýt chút nữa ch** n**c mắt, "Bán tiên, tôi vẫn muốn hỏi thêm...! về chuyện ban nãy."

"Tôi biết, tôi thực sự đã quên một chuyện rất quan trọng." Mộc Cát Sinh rút một tờ giấy đưa cho cậu, "An Bình nhi, gần đây cậu mơ đến đoạn nào rồi?"

"Sài Thúc Tân, à không, Linh Xu Tử ở lại Ngân Hạnh thư trai."

"Vậy thì sắp hết rồi." Mộc Cát Sinh tính toán một chút, nói: "Lúc Tam Cửu Thiên đến là mùa đông, sang đầu năm là xuân tới, tôi chào từ biệt sư phụ rồi xuống núi.

Tôi nhớ là...! rời đi khoảng bốn năm."

An Bình sửng sốt, "Sao lại đi?"

"Ra nước ngoài du học, rất phổ biến ở thời đại đó." Mộc Cát Sinh mỉm cười: "Ngày trước bái vào sư môn, cha tôi đã nói với sư phụ, tu tề trị bình [1], tu thân chỉ là bước đầu tiên.

Tôi xuất thân từ phủ Mộc, dù sao cũng không thể ở lại đấy mãi tận hiếu trước gối sư phụ."

An Bình chợt nhận ra, "Thảo nào anh chưa bao giờ sao chép bài tập tiếng Anh của tôi."

"It was the best of times, it was the worst of times [2]." Mộc Cát Sinh đọc lên một đoạn tiếng Anh với giọng Oxford tương đối chuẩn, "Có thể cậu sẽ không mơ thấy ký ức bốn năm kia đâu, dù sao trong khoảng thời gian đó cũng không xảy chuyện gì, mà có cũng chỉ có một sự kiện."

"Đó là vào năm thứ ba tôi ra nước ngoài, khi ấy tôi đang ở Moskva.

Trường tôi theo học được xây dựng cách sông Neva một cây số, lúc nhận được thư của lão Nhị thì đã vào mùa đông, bên bờ sông phủ đầy tuyết." Mộc Cát Sinh nói: "Trong thư hắn viết, sư phụ đã qua đời."

An Bình kinh ngạc đứng bật dậy, làm chén trà trên bàn bị hất đổ, tiếng chén sứ rơi vỡ vang lên, nước trà vương vãi khắp sàn.

"Chuyện cũ từ rất nhiều năm trước rồi, An Bình nhi, cậu phản ứng mạnh như vậy làm gì." Mộc Cát Sinh rót lại cho cậu một chén trà, "Trước khi qua đời sư phụ đã lưu lại lời căn dặn.

Nói tôi có thể về nước chịu tang, nhưng qua đầu thất, nhất định phải rời đi."

"Trung Quốc và Moskva cách nhau cả vạn dặm, chờ đến khi tôi nhận được thư của lão Nhị thì đầu thất cũng qua lâu rồi.

Mệnh lệnh của sư phụ không thể làm trái, vậy nên tôi cũng không về nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!