"Tôi cầu bình an cho bạn học, chúng tôi đều học cùng lớp, có lẽ anh không có ấn tượng với cô ấy.
Cô ấy là lớp trưởng, mấy tuần trước đột nhiên mắc bệnh lạ, từ đó về sau không thấy đến trường nữa."
An Bình để lộ vẻ mặt đang hồi tưởng, "Bệnh của lớp trưởng rất kỳ quái, bình thường cô ấy rất khỏe, tôi cũng chưa bao giờ nghe nói cô ấy từng mắc bệnh gì..."
"Được đấy, cậu biết rất nhiều điều." Mộc Cát Sinh ngồi ở cửa, đang bóp nát vắt mì ném vào trong ca sắt tráng men, "Cô ấy là người cậu thầm mến à?"
"Không phải, anh đừng nói linh tinh!" An Bình đỏ bừng cả mặt, "Mấu chốt là cô ấy xin nghỉ rất lâu, mà trường mình chính là Trung học Phổ thông số 1 thành phố đó, trường học chưa bao giờ cho nghỉ lâu đến vậy đâu!"
"Chuyện này có gì khó." Mộc Cát Sinh ngậm nĩa nhựa trong miệng, bình chân như vại, "Số ngày tôi xin nghỉ chắc phải bình phương n lần số ngày lớp trưởng nghỉ."
An Bình quả thực không biết nên nói gì.
Nên đồng ý là y nói không sai? Hay là chế giễu vị đại ca trường đúp lớp thành truyền kỳ này lại có thể biết đến căn thức bậc n?
Những gì cậu trải qua chiều nay đã có thể xếp vào chủ nghĩa hiện thực huyền ảo.
Đầu tiên là bạn học cùng lớp có nhà ở miếu Thành Hoàng, rồi bị lừa thắp hương đoán mệnh, sau đó lại bị đuổi ra ngoài đi mua đồ cúng mì gói gì đó...! Đáng kinh ngạc nhất, đại ca trường Trung học Phổ thông số 1 thành phố trong lời đồn lại là một thần côn, còn là phiên bản cán bộ lão thành.
An Bình quan sát Mộc Cát Sinh, cảm thấy người này khác xa người trong lời đồn, không chỉ khá hòa đồng mà còn rất dễ nói chuyện, tuy rằng nói được vài câu đã khiến người ta nghẹn họng không tìm thấy phương hướng.
Nhưng mà khi sự việc phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hoá theo hướng ngược lại, lúc đó sẽ sinh ra sự gần gũi bao trùm đầy khói lửa.
Cũng là nhờ điệu bộ không đứng đắn của y mà có thể làm cho người ta nhanh chóng thả lỏng.
An Bình đã giấu chuyện này ở trong lòng rất lâu, thật sự không tìm được người để kể, cậu lập tức nói hết toàn bộ đầu đuôi câu chuyện: "Bình thường có ai đó ốm nặng đến vậy, cả lớp đều sẽ bàn tán nghị luận, nhưng lần này chẳng những không ai nói gì mà ngay cả giáo viên cũng tránh nhắc tới...! Như là việc đưa bài tập này này, tôi vốn định đưa cho anh và cô ấy, cuối cùng lại bị giáo viên chủ nhiệm ngăn lại, nói thế nào cũng không cho tôi đi."
"Thú vị đấy." Mộc Cát Sinh ăn một nĩa mì tôm, "Đổ nhiều nước rồi...! Lớp trưởng có từng đổ bệnh trong lớp không? Tình hình cụ thể lúc đó là như thế nào?"
An Bình suy nghĩ một chút, "Lúc đó là đang trong lớp học, cô ấy ngồi tại chỗ, ăn một bát mì, sau đó cả người ngã gục xuống bàn, gọi kiểu gì cũng không tỉnh lại.
Cuối cùng giáo viên phải gọi 120, rồi cô ấy được đưa đi bằng cáng cứu thương."
"Ngồi tại chỗ, ăn một bát mì." Mộc Cát Sinh đăm chiêu suy nghĩ, "Nhớ rõ ràng mọi chuyện như vậy, cậu thật sự không thầm mến cô ấy sao?"
An Bình: Tôi cầu xin anh đó, anh hai ơi, chúng ta nói chuyện nghiêm túc được không.
Mộc Cát Sinh trêu chọc người ta xong, cuối cùng cũng nói một câu tiếng người: "Cậu có nhớ cô ấy ăn mì gì không?"
"Không nhớ rõ lắm." An Bình suy tư một lát, nhìn thoáng qua cái ca sắt tráng men của Mộc Cát Sinh, "Hình như là mẹ cô ấy mang đến, mùi rất thơm, bên trong cũng có dưa chua."
"Thật trùng hợp." Mộc Cát Sinh nghe vậy nở nụ cười, cầm ca sắt trắng men đứng lên, "Chọn ngày không bằng gặp ngày, đi thôi An Bình nhi."
Đối phương thuận miệng đặt cho cậu một biệt hiệu mới, thêm một chữ nhi vào phía sau, tiếng gọi nhẹ như tơ liễu.
An Bình sửng sốt một lúc mới nhận ra đối phương đang gọi cậu, "Hả? Đi đâu?"
"Về trường, Trung học Phổ thông số 1 thành phố."
Bất kể ở thành phố nào, có thể được gọi là "Trung học Phổ thông số 1" thì dù lớn hay nhỏ đều là trường trọng điểm.
Trung học Phổ thông số 1 thành phố là trường học tốt nhất trong khu phố cổ, vị trí dựa núi kề sông, ở xung quanh còn có một vài di tích lịch sử, ngôi trường này đã được thành lập gần trăm năm, là một nơi đất thiêng có người tài.
Mỗi đợt tuyển sinh hàng năm đều phải chen lấn rách da đầu cũng khó có thể vào trường, mà đúp lớp nhiều như Mộc Cát Sinh lại sắp trở thành truyền kỳ, đại khái cũng là lần đầu tiên trong lịch sử trăm năm của trường.
Trung học Phổ thông số 1 thành phố được tổ chức theo hình thức học ngoại trú, cho nên trong hai ngày được nghỉ có rất ít người ở trường.
An Bình đi theo sau Mộc Cát Sinh, nhìn người này mặc áo ngủ bên trong khoác áo khoác đồng phục rộng rãi bên ngoài, đầu tóc vò loạn tạo kiểu, ôm ca sắt tráng men nghênh ngang đi vào cổng trường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!