Chương 16: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

Mộc Cát Sinh không ôm Chu Ấm Tiêu nữa, mà buộc một sợi dây thừng lên cổ cậu ta, bắt đầu dắt gà đi dạo.

"Tam Cửu Thiên anh đừng nhìn tôi như vậy." Mộc Cát Sinh xua tay, "Hiện tại lão Ngũ chính là bùa bảo mệnh của hai chúng ta, chỉ cần nó đi ở phía trước, thì bất luận có yêu ma quỷ quái nào bén mảng đến đều sẽ bị nó ăn sạch, đảm bảo có thể bình an đi ra ngoài.

Đất A Tỳ là cái thá gì chứ, chẳng qua chỉ là một bàn Mãn Hán toàn tịch mà thôi."

Lời nói tuy thô nhưng rất có lý, và mọi chuyện thực sự đúng như lời Mộc Cát Sinh nói.

Hai người đi thẳng một đường về phía trước, quỷ lớn hồn nhỏ mà bọn họ gặp phải đều bị Chu Ấm Tiêu ăn sạch sẽ chỉ trong vài hớp.

Sài Thúc Tân nhìn cậu ta nuốt chửng, không khỏi nhíu mày nói: "Chúng ta vẫn nên tìm chỗ yên tĩnh đi, cứ tiếp tục như vậy, Tinh Túc Tử có thể sẽ bội thực mất."

"Không sao hết, lão Ngũ có thể ăn rất khỏe.

Từ khi thư trai chi tiêu thêm phí ăn uống của nó, lão Tam tính sổ sách khổ đến mức xém chút nữa còn trẻ đã bị hói đấy." Mộc Cát Sinh nói xong lắc lắc dây thừng, "Lão Ngũ, nhóc đừng chỉ nhặt quỷ có oán khí lớn để ăn, rồi quỷ có oán khí nhỏ thì lại cắn chết nhổ ra.

Trẻ con ăn cơm phải có chay có mặn."

"Ma quỷ ở nơi này mang âm khí quá nặng, mặc dù có thể bổ sung linh lực, nhưng đều ô uế không sạch.

Tinh Túc Tử còn quá nhỏ, không thể ăn nhiều." Sài Thúc Tân ngăn cản y, ôm Chu Ấm Tiêu lên, "Chúng ta vẫn nên mau chóng tìm được lối ra, rời khỏi nơi này."

Mộc Cát Sinh nói ngay: "Tam Cửu Thiên, anh thả nó xuống."

Sài Thúc Tân không hề bị lay động, "Tinh Túc Tử còn nhỏ, trẻ con không phải thứ lấy ra đùa được."

"Anh buông ra, mau buông ra." Mộc Cát Sinh xách Chu Ấm Tiêu qua, "Hình như Lão Ngũ ăn nhiều thật, trông có vẻ nó sắp nôn rồi."

Sài Thúc Tân không biết tập tính của Chu Tước, nhưng dường như Tinh Túc Tử đời này lại ăn quá nhiều một cách bất thường.

Không khỏi làm cho người ta hoài nghi có phải Chu Ấm Tiêu là con lai hay không, chưa biết chừng trong số các trưởng bối còn có một con Tỳ Hưu.

"Tam Cửu Thiên anh đứng ra xa một chút." Mộc Cát Sinh ôm Chu Ấm Tiêu, đang vỗ lưng cho cậu ta, "Không biết hệ tiêu hóa của Chu Tước thế nào, có trời mới biết lão Ngũ sẽ ói ra thứ gì."

Sài Thúc Tân không nhìn nổi nữa, Mộc Cát Sinh ra tay mạnh đến mức như muốn đập chết Chu Ấm Tiêu, "Cậu quá mạnh tay rồi." Nói xong ấn lên sống lưng của đứa nhỏ, nhấn vào mấy huyệt vị, trong cổ họng đối phương phát ra những tiếng ục ục rồi nôn "ọe" ra ngoài.

Mộc Cát Sinh bịt mũi, đang định mở miệng thì lại phát hiện Chu Ấm Tiêu không nôn ra dưỡng chấp*, mà nôn ra một vật gì đó to như trứng chim bồ câu, sáng bóng ôn hòa, có kết cấu tựa như ngọc thạch.

(*Dưỡng chấp hoặc dưỡng trấp là dạng bán lỏng của khối thức ăn bị tiêu hóa một phần ở dạ dày và được đẩy xuống qua van môn vị, vào tá tràng.)

Mộc Cát Sinh sửng sốt, "Lão Ngũ, đây là sỏi dạ dày hả?" Nói xong nhìn về phía Sài Thúc Tân, "Tam Cửu Thiên anh xem hộ tôi đây là triệu chứng gì ——" nhưng lại phát hiện đối phương ngây người tại chỗ, ánh mắt lộ ra mấy phần kinh ngạc.

"Làm sao vậy?" Lần đầu tiên Mộc Cát Sinh nhìn thấy đối phương lộ ra vẻ mặt như vậy, nhất thời có chút hoảng hốt, "Không thể nào, lão Ngũ không có vấn đề gì chứ? Chẳng lẽ nó ăn nhiều quá sẽ chết sao?"

Sài Thúc Tân nhặt ngọc thạch màu trắng ở dưới mặt đất lên, lúc lâu sau mới mở miệng nói: "Vật này tên là Bạch Ngọc Nghẹn."

"Bạch Ngọc Nghẹn?"

"Sách cổ có ghi, trong thời thượng cổ từng có chim thần nuốt ngọc mà chết.

Bạch ngọc nghẹn ở cổ họng, sau khi được dưỡng ấm ngàn năm đã trở thành một vị tiên dược, có thể chữa khỏi rất nhiều bệnh." Sài Thúc Tân khó tin nói: "Thuốc này cực kỳ khó tìm, tôi xem hết sách cổ ở Dược gia, biết được cũng chỉ có Bồng Lai từng cất giữ một viên, đã dùng hết từ trăm năm trước...! Làm sao có thể..."

"Hết thảy đều có thể." Mộc Cát Sinh vỗ vỗ bả vai Sài Thúc Tân, "Điều này chỉ có thể nói rõ một chuyện, chính là Dược gia các anh đã giữ một cuốn sách giả."

Có lẽ là do quá mức khiếp sợ, Sài Thúc Tân không nói lời nào suốt một hồi lâu.

Mộc Cát Sinh ngồi xổm trên mặt đất đối mặt với Chu Ấm Tiêu, "Thế nào? Nhóc đã thấy khá hơn chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!