Chương 14: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

Sài Thúc Tân đương nhiên không thể tham gia vào cuộc đánh nhau giữa hai người bọn họ.

Hắn khép tay áo cúi chào Tùng Vấn Đồng, lãnh đạm nói: "Cậu ấy mới nói rồi, có thể dùng tiền tính ra vị trí của Tinh Túc Tử, Mặc Tử đừng nóng vội."

Giọng điệu bình tĩnh không nhanh không chậm, đồng thời lại nói thẳng vào vấn đề, sắc mặt của Tùng Vấn Đồng dịu đi một chút, cầm đao chỉ vào Mộc Cát Sinh, "Mẹ nó cậu đừng có làm rùa đen rụt đầu, mau tính cho tôi!"

"Lúc tôi mất tích cũng chưa từng thấy ông tích cực như vậy." Mộc Cát Sinh trợn trắng mắt, bước ra khỏi phủ Sài, đi thẳng đến ngã tư, lấy ra một đồng tiền bắt đầu tung tiền xu, vừa tung vừa đi vừa nghỉ.

Tùng Vấn Đồng đã nhìn thấy Mộc Cát Sinh khởi quẻ, nhưng lại chưa bao giờ thấy tư thế kiểu như thế này, nghi ngờ hỏi: "Cậu đang làm gì đấy?"

"Tính xem lão Ngũ ở đâu." Mộc Cát Sinh trưng ra vẻ mặt ông biết rõ mà còn cố hỏi, "Đi theo tiền xu, phía trước rẽ trái, phía sau rẽ phải."

Ba người đi tới một ngã tư đường, Mộc Cát Sinh búng tay tung tiền lên, nhưng đồng tiền xoay tròn giữa không trung mấy vòng, cuối cùng lại đứng thẳng tắp trên mặt đất.

Không phải mặt sấp cũng không phải mặt ngửa, không nghiêng trái không nghiêng phải, Sài Thúc Tân thấy thế bèn hỏi: "Chuyện này giải quyết thế nào?"

"Chính là chỗ này." Mộc Cát Sinh nhặt tiền xu lên, đưa tay gieo một quẻ, sau đó bấm ngón tay tính toán, một lát sau nói: "Có một tin tốt và một tin xấu, hai người muốn nghe tin nào?"

Tùng Vấn Đồng chẳng muốn dây dưa tốn thời gian với y, nói ngay: "Tin tốt."

"Tin tốt là, lão Ngũ ở đây." Mộc Cát Sinh chỉ vào con đường bê tông dưới chân.

"Sư bố cậu đang đùa với tôi hả?" Tùng Vấn Đồng nhìn quanh bốn phía, "Ở nơi này chẳng có thấy một sợi lông gà nào cả!"

"Tin xấu là." Mộc Cát Sinh không để ý tới hắn, tiếp tục nói: "Lão Ngũ không có ở đây."

Tùng Vấn Đồng dường như sắp cầm đao chém Mộc Cát Sinh ngay, nhưng lại bị Sài Thúc Tân giơ tay ngăn cản, do dự nói: "Ý của cậu là, Tinh Túc Tử đang ở đây, nhưng không phải ở dương gian?"

"Chính xác." Mộc Cát Sinh vỗ tay tán thưởng, "Không hổ là Tam Cửu Thiên."

Đang ở đây, nhưng không phải ở trên dương gian, vậy chỉ còn lại một khả năng duy nhất.

Tùng Vấn Đồng dừng động tác lại, "Lão Ngũ chạy đến Phong Đô?"

Phong Đô ─ kinh đô của quỷ quốc, là nơi âm tào địa phủ, là chốn lục đạo luân hồi.

Bên trong là Thập Điện Diêm Vương trấn giữ thành, cùng với thập đại âm soái và tứ đại phán quan, là nơi hội tụ cuối cùng của toàn bộ nhân quả.

Đồng thời cũng là một nửa quê hương của Âm Dương gia.

"Là lão Tam mang nó đi sao?"

"Không phải." Mộc Cát Sinh lắc đầu, "Hôm nay là mười lăm, địa mạch không ổn định, khoảng không giữa âm và dương dễ dàng sinh ra vết nứt.

Lão Ngũ vốn là Tinh Túc Tử, Chu Tước có năng lực xuyên qua tam giới, phỏng chừng là vô tình đi lạc vào đó." Nói xong nhìn Tùng Vấn Đồng, "Lão Nhị, đến lượt ông."

Tuy rằng Mặc gia không bằng Âm Dương gia có cơ thể bán âm, nhưng vẫn có thể thoải mái đi qua đi lại giữa hai giới.

Thế nhưng Mặc gia luyện khí, đao Thỉ Hồng trong tay Tùng Vấn Đồng là thần binh thượng cổ, chém một đao có thể mở ra âm dương.

Mộc Cát Sinh tung bốn đồng tiền, xác định vị trí, Tùng Vấn Đồng nhảy lên, đâm thẳng đao vào nơi bốn đồng tiền đi qua.

Trong phút chốc bỗng nhiên có một luồng gió nổi lên, hình thành một cơn lốc xoáy, Tùng Vấn Đồng thuận thế xoay đao, hướng gió hạ xuống dưới, mặt đất nứt ra, lộ ra một bậc thang.

Tùng Vấn Đồng thu đao vào vỏ, trực tiếp đi xuống.

"Tính toán cẩn thận vào đấy, đã ba bốn năm rồi tôi chưa xuống đó đâu." Mộc Cát Sinh thò đầu nhìn vào một chút, kéo Sài Thúc Tân, "Đi thôi, Tam Cửu Thiên, tôi đưa anh đi dạo đêm ở Phong Đô."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!