Editor: Kẹo Mặn Chát
Ngày 15 tháng 12, Đông chí.
Mộc Cát Sinh xách theo hộp thức ăn, như thường lệ không đi vào bằng cổng chính của phủ Sài, mà vượt nóc băng tường nhảy lên noãn các*, gõ cửa sổ, "Tam Cửu Thiên, có ở đây không?"
(*Noãn các: Phòng nhỏ tách biệt và thông với phòng lớn có thể sửa ấm bằng lò)
Cửa sổ mở ra, Sài Thúc Tân cau mày nhìn y, "Sao cậu lại tới đây?"
Tuyết trắng bay tán loạn, Mộc Cát Sinh cầm một cái ô màu đỏ, cười tủm tỉm giơ hộp thức ăn trong tay lên, "Hôm nay là Đông Chí, lão Nhị mang lão Ngũ đến Quan Sơn Nguyệt chơi rồi, thư trai không nấu cơm, tôi đến ké một bữa sủi cảo."
"Đi xuống."
"Đừng mà, cũng không phải là tôi ăn chùa của anh, tôi có mang đồ ăn đến.
Lão Nhị vừa mới nghiên cứu ra món mới, tôi phải dùng hết toàn bộ tinh thần và sức lực mới cướp được một ít từ trong miệng lão Ngũ đấy.
Nể tình tôi đây còn nhớ lấy phần cho anh, anh cho tôi ké bữa cơm nha."
"Đi xuống, đi cửa chính." Sài Thúc Tân xoay người trở về phòng, "Trước khi vào, phủi sạch tuyết trên vai đi."
Tuy rằng Sài Thúc Tân ở noãn các, nhưng trong phòng cũng không thấy ấm áp là bao.
Bốn vách tường mộc mạc, trước tấm bình phong bằng giấy trắng là một cái bài dài nhỏ, trên bàn có một chậu nước sạch, còn có một bình hoa mai đang được cắt tỉa một nửa.
"Không phải chứ tôi nói anh này Tam Cửu Thiên, căn phòng của anh trông còn quạnh quẽ hơn cả với phòng của nhà sư trong chùa Bạch Thủy đấy." Mộc Cát Sinh quan sát chung quanh, "Xem bố cục nơi này, chắc hẳn là có lắp đặt hệ thống sưởi dưới sàn, tại sao không đốt lên?"
"Hiện tại hoa mai vừa nở." Sài Thúc Tân cầm kéo cắt hoa trong tay, "Nhiệt độ cao hơn, hoa sẽ rụng rất nhanh."
"Đây là mai Bát Trùng Hàn Hồng của nhà anh sao?" Hai mắt của Mộc Cát Sinh sáng ngời, "Tôi từng nghe sư phụ nói, Sài thị yêu mai, hoa mai ở phủ Sài có thể đứng sừng sững dưới sương tuyết trong mùa đông giá rét.
Thảo nào hôm nay khắp vườn nhà anh lại nồng nàn hương mai, thì ra là tiết hoa nở."
(*, tiếng nhật là Yae Kanko (Bát Trùng Hàn Hồng): một giống hoa chịu lạnh, cánh hoa có tám lớp kép, màu đỏ hồng, nhụy màu vàng.)
Mai đỏ không thể so với mai vàng, cũng không chịu được lạnh, mai Bát Trùng Hàn Hồng ở phủ Sài là giống hoa thượng phẩm được chăm bón cẩn thận qua nhiều thế hệ, có thể nở rộ trong tuyết.
Xưa nay Sài thị đều thích mai, coi nó là biểu tượng cho phẩm chất cao quý.
Nghe nói cây mai ở phủ Sài đều được bón phân bằng vật liệu quý, tự sinh ra dược tính, sau khi giã nát sẽ trở thành một vị thuốc hiếm, có công hiệu độc nhất vô nhị.
"Chẳng mấy khi thấy anh thích thứ gì đó." Mộc Cát vui vẻ nói: "Hèn chi mấy ngày trước thư trai nhận được mấy chậu mai cảnh, là anh tặng à?"
"Đó là mấy gốc cây phát triển tốt nhất trong năm nay." Sài Thúc Tân ngồi trước bàn, cắt bỏ một cành hoa, "Mai Bát Trùng Hàn Hồng là hoa quý vô giá, mấy chậu kia là tặng cho tiên sinh, cậu đừng mang đi bán lấy tiền."
"Anh nói muộn rồi, tất cả đều bị lão Nhị hái xuống làm bánh hoa mai rồi." Mộc Cát Sinh ngồi ở phía đối diện, mở hộp thức ăn mang đến, "Này, tiền của anh này."
Sài Thúc Tân cầm kéo cắt lệch một đường, hoa mai đang đứng thẳng tắp lập tức biến thành đóa hoa treo lủng lẳng trên thân.
"Anh đừng trừng mắt nhìn tôi, lần này tôi không hề làm gì hết!" Mộc Cát Sinh vội vàng giải thích, "Dạo gần đây lão Ngũ ngứa răng, suýt chút nữa gặm trụi mấy gốc mai kia đấy.
Bây giờ khắp toàn bộ thư trai đều là dấu nước miếng, đến cả trên sổ sách của lão Tam cũng có nước miếng của lão Ngũ mà."
Một lúc lâu sau, Sài Thúc Tân mới thốt ra một câu, "Trâu gặm mẫu đơn."
(* trâu gặm mẫu đơn, chỉ những người sử dụng thứ gì đó rất quý giá mà lại không hề hay biết, coi nó như thứ bình thường.)
"Vậy thì biết làm gì đây, cũng không thể so đo với trẻ con."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!