Editor: Kẹo Mặn Chát
Sau bữa ăn, Mộc Cát Sinh rửa bát đến tận nửa đêm.
"Tôi quyết định rồi, sau này tôi sẽ không gọi hắn là thầy thuốc nhỏ nữa." Mộc Cát Sinh vẩy tay cho khô nước, nhảy lên mái hiên, ném cho Tùng Vấn Đồng một bầu rượu, "Tôi sẽ gọi hắn là Tam Cửu Thiên."
Tùng Vấn Đồng đưa tay bắt lấy, "Cậu lại có suy nghĩ củ chuối gì thế hả?"
"Ông xem, hắn lạnh lùng chỉ có một mình, chưa từng thấy hắn nở nụ cười, giống hệt như bị tuyết phủ kín mặt rồi đó, này chẳng phải là Tam Cửu Thiên* thì là gì." Mộc Cát Sinh nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Ai mà phải đứng bên cạnh hắn vào mùa hè, thì khẳng định có thể giải nhiệt làm mát."
(*Tam Cửu Thiên: ngày Tam Cửu, là ngày lạnh nhất trong năm.)
Đây là sự thật, vẻ lạnh lùng của Sài Thúc Tân toát ra từ đầu đến chân, có thể là do được gia giáo rất tốt, nên cũng không khiến cho người khác cảm thấy bị xúc phạm, nhưng quả thật trông rất lễ phép mà lại xa cách, mặt mày lạnh lùng.
"Cậu bớt gây phiền toái cho người ta đi." Tùng Vấn Đồng nói: "Dược gia là nhà thế tục nhất trong bảy nhà, hắn làm gia chủ rất bận rộn, cũng chỉ có cậu ngày ngày ăn no phè phỡn xong đi gây thêm loạn."
"Tôi mới gặp hắn được ba lần thôi đấy? Sao lại thành gây thêm loạn rồi? "Mộc Cát Sinh nhướng mày, "Mà tôi nghe nói từ chỗ lão Tam là, năm đó khi ông vừa mới được sư phụ nhận nuôi, đã đánh nhau với hắn không ít lần, nghe đâu còn bị đánh rụng răng sữa."
"Đệch bà nó chứ, sao cậu không nói đến chuyện tôi đánh hắn nằm nửa tháng không xuống được giường?" Tùng Vấn Đồng uống một ngụm rượu lớn, "Khi đó mẹ tôi vừa mới mất, tôi cực kỳ phiền muộn, chưa có ai trong Ngân Hạnh thư trai này mà tôi chưa từng đánh cùng đâu."
Mẹ của Tùng Vấn Đồng là Mặc Tử đời trước, là một người sống theo cảm tính có ân báo ân có oán trả oán.
Năm đó trong thời gian hành tẩu giang hồ bà đã yêu hoa khôi của Quan Sơn Nguyệt, nhưng người trong lòng bà lại hồng nhan bạc mệnh.
Mộc Cát Sinh từng nghe sư phụ kể, hồi đó hoa khôi qua đời, Mặc Tử đời trước đã cầm đao xông vào Phong Đô, giẫm lên bàn xử án trên công đường Âm Ty muốn phán quan thả người ra, quậy một trận khiến cho toàn bộ trên dưới Minh phủ đều không được bình yên.
Cha của Ô Tử Hư đi khuyên can, kết quả bị ăn một cước đá về dương gian.
Sau nhiều phương án hòa giải, cuối cùng cũng tìm được một biện pháp, Âm Ty đặc cách cho hoa khôi ở lại đầu cầu Nại Hà năm năm, mà Mặc Tử đời trước thì phải để lại con cháu đời sau, kế thừa dòng dõi Mặc gia.
Đợi đến khi tân Mặc Tử được năm tuổi, hai người có thể cùng nhau đầu thai, nên duyên kiếp sau.
"Năm năm tuổi tôi đi tiễn bà ấy, trông thấy vợ của bà ấy ngồi ở đầu cầu đàn tỳ bà." Tùng Vấn Đồng nói: "Lúc đó, bà ấy ném dao, xách váy chạy tới, cả cầu Nại Hà đều đang dõi mắt nhìn hai người họ."
"Mới đầu tôi rất xem thường mẹ tôi, cảm thấy bà ấy không có trách nhiệm, vì một người phụ nữ mà muốn sống muốn chết." Tùng Vấn Đồng gãi gãi đầu, "Nhưng ngày ấy tôi ôm đao đứng đó, tôi cũng nhìn ngây ngẩn cả người, cảm thấy có thể cưới người đẹp như vậy về nhà, quả không hổ là mẹ tôi."
"Quả nhiên là bác gái, quả nhiên là ông." Mộc Cát Sinh nghe xong phụt cười: "Tôi nghe đại sư huynh nói, khi ông mới tới thư trai, mỗi ngày đều tìm mọi người đánh nhau, còn cầm đao bổ bàn đọc sách làm củi đốt."
Trước khi Mặc Tử đời trước qua đời đã giao phó Tùng Vấn Đồng cho Ngân Hạnh trai chủ chăm sóc.
Huyết mạch của Mặc gia mỏng manh, gia phong kỳ dị, xưa nay không sở hữu bất kỳ gia sản nào cả, chỉ có một thanh đao Thỉ Hồng được truyền từ đời này sang đời khác.
"Khi đó tôi quá ầm ĩ, đại ca thật sự không có cách nào khác, bèn nhờ Sài Thúc Tân bỏ thuốc tôi, nhưng hắn cho không đủ lượng, bị tôi phát hiện, rồi hai chúng tôi đánh một trận.
Sau đó, tiên sinh thu đao của tôi, bảo tôi học cho kỹ những thứ gì gì đó mà mẹ tôi để lại, rồi đến tìm người để lấy lại đao."
"Kết quả là lúc tôi mười tuổi đến thư trai, ông đã cầm đao giết heo rồi." Mộc Cát Sinh cười nói: "Được đấy lão Nhị, năm đó ông mới mười hai nhỉ? Bảy năm đi học đã có thành tựu, sao làm được vậy?"
"Là tiên sinh dạy tốt."
"Sư phụ là Thiên Toán Tử, dạy thứ Mặc gia như ông kiểu gì?"
"Tiên sinh đưa cho tôi một phong thư, bảo tôi đi một chuyến đến Bồng Lai.
Kiếm Các ở Bồng Lai có một bậc thầy đúc kiếm, được tiền bối chỉ bảo nên tôi học rất nhanh."
"Ông còn từng đến Bồng Lai rồi há?" Mộc Cát Sinh bắt đầu hứng thú, "Thế nào, chơi vui không?"
"Quá nhiều quy củ, có lần tôi giết một con bạch hạc rồi nướng ăn, sau đó một đống đồng tử đuổi đánh tôi." Tùng Vấn Đồng nhớ tới một chuyện, "Ngày mai có khách đến thăm thư trai, hình như là đến từ Bồng Lai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!