Hứa Gia Ngôn bất ngờ trở về đúng là tạo niềm vui cho Thẩm Thanh Dứu, nếu anh không bị cậu bắt quả tang đang luyện đàn thì còn vui gấp đôi.
Thoạt nhìn Hứa Gia Ngôn gầy hơn một chút, đôi tay vốn không tinh tế nay còn thô ráp hơn, tuy đã cố gắng tỏ ra hào hứng nhưng vẫn không giấu được nét mệt mỏi khi chịu áp lực trong thời gian dài.
Thẩm Thanh Dứu hỏi cậu ăn cơm chưa, biết cậu mới ăn một cái bánh mì trên máy bay thì dẫn cậu về phòng ngủ, sau đó xuống tầng dặn dì Vương chuẩn bị ít đồ ăn.
Trong phòng ngủ, Hứa Gia Ngôn thay đồ ngủ rồi nằm dài trên giường.
Từ năm ngoái, Hứa Gia Ngôn đã dọn từ phòng khách tầng hai lên phòng Thẩm Thanh Dứu. Tuy cậu không ở đây nhiều nhưng không biết từ bao giờ, nơi này đã chứa đầy dấu vết của cậu.
Trên tấm ga giường là gối đầu thuộc về cậu, giữa chồng tạp chí cậu đọc không hiểu là bách khoa toàn thư về điêu khắc, phòng quần áo treo âu phục sang quý cắt may tinh tế và âu phục giá rẻ không đến ba trăm tệ, còn có áo thun treo cạnh sơ mi trắng, quần jean treo cạnh quần âu.
Đồ vật ở đây chênh lệch nhiều nhưng được đặt cạnh nhau, trông hòa hợp lạ thường.
Hứa Gia Ngôn ôm gấu bông Thẩm Thanh Dứu mua tặng mình, mơ màng nhắm mắt lại. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cậu cảm thấy Thẩm Thanh Dứu về phòng, anh vốn bước đi bình thường, dường như nhận ra cậu ngủ nên bước chậm lại, tiếng hít thở cũng nhẹ nhàng hơn.
Hứa Gia Ngôn không muốn lãng phí thời gian vào chuyện ngủ, cố gắng mở mắt nhìn anh cười.
Thẩm Thanh Dứu thấy cậu vẫn tỉnh nên lại gần nằm xuống bên cạnh, ôm cả cậu và gấu bông vào lòng. Bọn họ đã lâu không gặp, hơn nữa còn một tuần không liên lạc, hẳn là có nhiều điều muốn nói, nhưng lúc này ôm nhau lại giống như đã nói rất nhiều điều.
Hứa Gia Ngôn không có nhiều thời gian ở thành phố A, qua một đêm, cậu vội vàng quay lại thành phố S để theo ông Tô mang tác phẩm của mình ra nước ngoài.
Tác phẩm của Hứa Gia Ngôn là một bức tranh sơn thủy, từ sáng tác đến hoàn thiện đều do chính tay cậu thực hiện. Bức tranh ấy được trưng bày giữa phòng triển lãm như thể kéo khung cảnh từ thời thiên thu xa xưa tới trước mặt mọi người. Tác phẩm nhìn từ xa trông như núi sông hùng vĩ, đến gần lại tinh tế sắc nét, giữa hồ là một chiếc thuyền nhỏ chở ông lão mặc áo tơi thả cần câu cá, khuôn mặt ông lão rõ ràng chỉ nhỏ như hạt bồ đề nhưng lại được Hứa Gia Ngôn điêu khắc sinh động như thật, giống một vị tiên đầy lòng nhân ái đứng giữa làn mây.
Sản phẩm này một khi được trưng bày sẽ thu hút rất nhiều ánh nhìn của người trong giới.
Ngay cả ông Tô cũng không ngờ cậu có bản lĩnh như thế, vốn tưởng cậu có chút bản lĩnh, ai ngờ lại thâm sâu như vậy.
Hứa Gia Ngôn nắm chắc cơ hội lần này đồng thời giữ lại mặt mũi cho ông Tô.
Bởi vì sự xuất hiện đột ngột của cậu, giới điêu khắc như mặt hồ yên ả bất ngờ náo nhiệt hẳn lên, Hứa Gia Ngôn từ một thợ mộc vô danh trở thành nhà điêu khắc thế hệ mới nổi danh chạm tay là bỏng.
Chẳng qua người ngoài đánh giá thế nào, giới điêu khắc ca ngợi ra sao đều không ảnh hưởng tới hướng phát triển của Hứa Gia Ngôn. Được mọi người tán thưởng đương nhiên khiến cậu vui vẻ, nhưng dù sao cậu vẫn không quên công việc của mình, vẫn theo ông Tô, sửa chữa các tác phẩm điêu khắc hư hại từ phương xa gửi tới.
Sau đó ông Tô đã quyết định di dời phòng làm việc về thành phố A đồng thời giao toàn quyền quản lý cho Hứa Gia Ngôn. Phòng làm việc cũ ở thành phố S không đóng cửa mà để lại cho anh em Trình An và Tiểu Mao tự kinh doanh.
Cứ tưởng về thành phố A, công việc của Hứa Gia Ngôn sẽ nhẹ nhàng hơn, song từ việc chọn địa điểm đến trang trí đều tự cậu làm lấy, công việc càng bù lu bù loa hơn.
Trong một phòng ở Vân Sơn Cư.
Thẩm Thanh Dứu, Hoắc Bạch Từ và Tiền Phi Phàm tụ tập theo thường lệ.
Ba người quen biết nhiều năm, tính cách lại như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Cả ba tụ tập chẳng có gì để nói, nhưng tình bạn không thoái hóa theo thời gian nên thi thoảng lại hẹn một bữa để tránh việc quên mặt lẫn nhau.
Tiền Phi Phàm cầm điện thoại lướt trang web điêu khắc, nhìn đi nhìn lại tác phẩm của Hứa Gia Ngôn không dưới mười lần, mỗi lần đều phải phát ra một thành ngữ tán thưởng.
Nếu là những lần trước thì Thẩm Thanh Dứu đã bảo hắn im miệng từ lâu, hôm nay thái độ lại khác thường, không những lắng nghe mà còn rót trà cho hắn.
Tiền Phi Phàm lại khen ngợi tài điêu khắc của Hứa Gia Ngôn xuất thần nhập hóa, cầm chén trà Thẩm Thanh Dứu rót cho uống một ngụm, do dự một lát mới hỏi: "Cậu và Hứa Gia Ngôn rốt cuộc có phải đang yêu nhau không đấy?"
Thẩm Thanh Dứu nghe câu hỏi này thì nhíu mày: "Có ý gì?"
Tiền Phi Phàm: "Tôi nhớ lúc ấy cậu tiếp cận Tiểu Hứa có phải đơn giản chỉ muốn yêu đương với cậu ấy đâu."
Hoắc Bạch Từ không ngờ còn có chuyện này, đặt chén trà xuống hóng hớt: "Là sao?"
Tiền Phi Phàm: "Cậu không biết hả? Ông Thẩm vì muốn Thẩm Thanh Dứu mau tìm đối tượng kết hôn mà quyết định giao bốn mươi lăm phần trăm cổ phần cho cậu ấy, nếu không có ích lợi dụ hoặc, một người như cậu ấy sẽ đồng ý để Tiểu Hứa ở nhà hay sao!"
Hoắc Bạch Từ trợn mắt há mồm, nhìn Thẩm Thanh Dứu hỏi: "Thật à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!