Trình độ nấu cháo lần đầu tiên của Thẩm Thanh Dứu xem như không tệ, những hạt gạo mềm nhuyễn quyện với hương rau củ thanh đạm, có chút gì đó hương vị cơm nhà của dì Vương.
Hứa Gia Ngôn ăn liền hai bát. Dùng bữa xong, cậu nhìn đồng hồ, quyết định dẫn Thẩm Thanh Dứu tới thăm ông Tô.
Bệnh viện người tới người đi, ông Tô chuyển từ phòng cấp cứu sang phòng bệnh thường.
Lúc hai người đến, Trình An đang đứng ở cửa phòng bệnh, bất an nhìn xung quanh, Hứa Gia Ngôn tưởng ông Tô lại xảy ra chuyện gì bèn nhanh chân chạy tới, hỏi: "Ông Tô sao vậy ạ?"
Trình An nhìn thấy cậu như thấy đồng minh, kích động gần như bật khóc: "Tiểu Ngôn! Cậu đến rồi!"
Hứa Gia Ngôn thấy dáng vẻ này của y thì căng thẳng theo: "Sao thế ạ? Có phải ông Tô xảy ra chuyện gì rồi không?"
Trình An kéo cậu tới cửa phòng bệnh, nói với vẻ mặt đau khổ: "Không sao hết, nhưng tôi cảm thấy còn nghiêm trọng hơn có sao!"
Trình An nói tiếp: "Hôm qua xảy ra chuyện lớn như vậy, anh nghĩ dù thế nào thì vẫn phải báo chị Vân một tiếng, dù sao thầy chỉ có một cô con gái, chị ấy nên biết chuyện này, kết quả anh vừa mới gọi qua, tình huống cụ thể còn chưa kịp trình bày hết thì chị Vân đã đặt vé máy bay về, hiện tại đang ở bên trong giáo huấn thầy kìa, anh còn bị đuổi ra ngoài."
Chị Vân là con gái ông Tô – Tô Vân.
Hứa Gia Ngôn đứng ở cửa ngó vào trong qua khe hở, quả nhiên thấy Tô Vân nổi giận đứng khoanh tay, lớn tiếng với ông Tô: "Ba muốn con tức chết đây mà! Con bảo ba tới thành phố A bao nhiêu lần mà ba không nghe! Không tới thành phố A thì thôi, ba phải về nhà ở chứ! Nhà chúng ta nghèo quá không có nhà hay gì? Ba cứ ở phòng làm việc chỗ xó xỉnh đấy làm gì, con đã nói điện đóm ở đó lạc hậu mấy lần rồi? Công suất bếp từ bao nhiêu, ba không biết hay sao?!
Con thấy bởi vì mẹ không còn nên ba cũng muốn đi theo đúng không? Con không phải người thân của ba à? Không xứng được ba để trong lòng hay sao!"
Ông Tô nằm trên giường với nét mặt tủi thân. Tối qua ông muốn nấu mì, nhưng đang nấu thì có điện thoại, vào nghe điện thoại mà quên mất nồi mì. Bếp từ không được việc gì hết, bản thân cháy thì thôi, còn kéo theo dây điện. Ông muốn dập lửa nhưng vấp phải chân bàn nên ngã xuống, không bò dậy được. Lúc Hứa Gia Ngôn gọi, ông vẫn còn ý thức, mãi đến lúc lên xe cứu thương mới không biết gì nữa.
Truyện Xuyên Nhanh
Chuyện này đúng là ông đuối lý, con gái mắng, ông chấp nhận. Ông vốn định biện giải cho mình mấy câu nhưng vừa thấy đôi mắt ửng đỏ của con gái thì vội nói: "Được rồi, được rồi, lần này là ba không đúng, ba kiểm điểm được không?"
Tô Vân lau nước mắt: "Kiểm điểm có tác dụng gì, ba không làm chuyện gì thực tế hơn được à?"
Ông Tô hiểu ý cô, khó xử trả lời: "Ba biết con muốn đón ba tới thành phố A hưởng phúc, nhưng phòng làm việc ở đây, nếu ba chuyển đi, mấy đứa Trình An làm sao bây giờ?"
Trình An đang hóng chuyện ở khe cửa, nghe thấy mình bị điểm danh thì nhanh tay mở cửa: "Thầy đừng lo cho chúng con, nếu thầy muốn chuyển phòng làm việc thì cứ chuyển thôi, con và Tiểu Mao theo thầy lâu như vậy đã có thể tự đảm đương rồi ạ, thầy không cần cho con đường phát triển sau này của chúng con mà chôn chân nơi đây!"
Ông Tô không ngờ Trình An đột nhiên tiến vào, im lặng nhìn y một lát.
Hỏa hoạn đã khiến ông nhận ra sự nguy hiểm khi sống một mình ở tầm tuổi này, tuy ông muốn tự cứu nhưng sức khỏe đã không cho phép. Lần này nếu không có Hứa Gia Ngôn thì ông đã không còn cơ hội gặp lại con gái.
Nghĩ đến Hứa Gia Ngôn, ông Tô nhớ đến một chuyện khác, vội nhìn ra cửa, thấy cậu bên ngoài thì vẫy tay gọi vào, đầu tiên chân thành cảm ơn cậu, sau đó đặt chuyện chuyển phòng làm việc sang một bên để bàn vấn đề khác: "Tiểu Hứa, hiện tại có một chuyện ông cần cháu làm. Đêm qua ông nhận được một cuộc gọi, là lời mời triển lãm điêu khắc quốc tế, quy mô triển lãm này rất lớn, gần như là cơ hội hiếm có để đưa sản phẩm của mình ra thế giới, cháu mau chuẩn bị hồ sơ để lát nữa ông gửi cho bọn họ, cháu thay ông tham gia triển lãm."
Hứa Gia Ngôn kinh ngạc: "Cháu thay ông tham gia triển lãm ạ?"
Ông Tô: "Ừ, bọn họ vốn hy vọng ông cung cấp một tác phẩm của mình, nhưng ông trao cơ hội này cho cháu, cháu phải chuẩn bị thật kỹ, tranh thủ buổi triển lãm này để mọi người nhớ rõ tên mình."
Hứa Gia Ngôn: "Nhưng đây là cơ hội của ông…"
Ông Tô: "Ông cần gì cơ hội nữa, chỉ là bị bọn họ kéo vào cho đủ số. Hơn nữa danh tiếng của ông trong giới đã đủ vang dội, dù tương lai qua đời vẫn được người ta ca tụng một tiếng thầy, ông không cầu mong gì hơn. Hiện tại người cần cơ hội là lứa thanh niên các cháu, ông trao cơ hội cho cháu vì cháu có thiên phú, ông không muốn cháu bị chôn vùi tên tuổi, đương nhiên cháu cũng không thể khiến ông thất vọng."
Hứa Gia Ngôn biết buổi triển lãm trong lời ông Tô, đây là buổi triển lãm quy tụ toàn bậc thầy trong giới điêu khắc, mỗi một cái tên đều là nghệ nhân nổi tiếng.
Trước đây Hứa Gia Ngôn đã chú ý tới buổi triển lãm này nhưng chưa từng nghĩ mình có cơ hội tham gia, bởi tiêu chuẩn của nó rất cao, loại vô danh tiểu tốt như cậu đăng ký thì chẳng được cho một cái liếc mắt.
Hiện tại ông Tô trao cơ hội này, Hứa Gia Ngôn đương nhiên muốn nắm lấy. Sau khi biết sức khỏe ông Tô không có vấn đề, cậu và Thẩm Thanh Dứu quay về ký túc xá, bắt đầu chuẩn bị giấy tờ ban tổ chức yêu cầu.
Thẩm Thanh Dứu ở bên Hứa Gia Ngôn mấy ngày, cho đến khi vết thương của cậu khép miệng mới xách túi laptop về thành phố A.
Bởi vì không chuẩn bị trước nên trong vòng ba tháng, Hứa Gia Ngôn cần hoàn thành sản phẩm muốn trưng bày.
Sau khi xuất viện, ông Tô và cậu bắt đầu chọn chủ đề điêu khắc. Thật ra ban tổ chức không muốn nhận tác phẩm của Hứa Gia Ngôn. Vốn dĩ bọn họ muốn mượn danh tiếng của ông Tô để quy tụ nhân tài, nhưng không chịu được ông Tô đề cử mãi, đành tạm thời đồng ý. Điều kiện là tác phẩm của Hứa Gia Ngôn phải thông qua tiêu chuẩn bình phẩm của giám khảo, nếu trình độ quá non nớt hoặc không đạt được mức bình quân các tác phẩm trưng bày thì ông Tô vẫn phải mang một tác phẩm tới cứu vãn tình thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!