Chương 57: (Vô Đề)

Hứa Gia Ngôn cúp máy, lo âu đi tới đi lui trong phòng, cân nhắc xem ngày mai Thẩm Thanh Dứu hỏi lại phải giải thích thế nào.

Với trình độ nhạy bén của anh, nếu đã nghi ngờ thì sẽ không tin bất cứ lời nói dối nào cậu bịa đặt nữa.

Chẳng lẽ phải khai thật?

Nhưng nếu nói thật thì chỉ thêm một người lo lắng, chẳng có ý nghĩa gì.

Hứa Gia Ngôn nằm trên giường nghĩ nháp lời ngày mai nên nói, nghĩ rồi nghĩ, mệt đến thiếp đi lúc nào không hay.

Không biết ngủ được bao lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa, Hứa Gia Ngôn mới mơ màng mở mắt.

Rạng sáng năm giờ, không biết ai đến tìm.

Hứa Gia Ngôn lơ mơ ngồi dậy, đi ra đứng ở phòng khách cất tiếng: "Ai đấy?"

Người bên ngoài không trả lời ngay mà tạm dừng vài giây rồi ra lệnh: "Mở cửa."

Hứa Gia Ngôn nghe thế thì giật mình, đầu óc vốn mơ màng chợt tỉnh táo hẳn lên. Cậu vội vàng mở cửa, đầu tiên bị sương gió ập vào mặt rồi mới thấy Thẩm Thanh Dứu xách túi laptop vượt qua màn tuyết đứng trước mặt mình.

Mùa đông ở thành phố S kéo dài, dù hiện tại đã là tháng ba nhưng vẫn lạnh vô cùng.

Hứa Gia Ngôn nhìn Thẩm Thanh Dứu mặc áo khoác mỏng, nhanh tay kéo anh vào phòng rồi đóng cửa.

Tay anh đông lạnh đến đỏ bừng, mặt cũng cứng ngắc, mái tóc phủ một lớp tuyết mỏng, vào phòng mới chậm rãi tan ra, chảy dọc theo gương mặt xuống quần áo.

Hứa Gia Ngôn không nói gì, chỉ nắm tay anh, muốn lấy khăn lông thì bị anh kéo lại.

"Rốt cuộc tay em làm sao thế?" Thẩm Thanh Dứu nói nhỏ, hàng lông mày không giấu được nỗi lo lắng.

Lúc này Hứa Gia Ngôn mới nhận ra hành động cúp máy của mình quá đáng đến nhường nào, cậu nắm tay ánh sưởi ấm, cụp mắt trả lời: "Đứt tay."

Thẩm Thanh Dứu nhìn băng gạc màu trắng lộ ra dưới ống tay áo: "Sao lại đứt tay?"

Hứa Gia Ngôn thành thật đáp: "Phòng làm việc cháy, em vào dọn đồ bất cẩn…"

"Cháy? Cháy em còn vào dọn đồ?!"

Hứa Gia Ngôn còn chưa nói xong đã bị Thẩm Thanh Dứu ngắt lời.

Cậu lập tức ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt với cảm xúc phức tạp của Thẩm Thanh Dứu, dường như trong đó có tức giận, hoảng hốt, lo lắng, khó tin và một ít sợ hãi. Lúc đầu anh chỉ cho rằng Hứa Gia Ngôn bất cẩn bị thương mà không nghĩ tới phòng làm việc cháy.

Hỏa hoạn vô tình, đối với người trải qua hay không trải qua đều là chuyện rất đáng sợ.

Hứa Gia Ngôn chưa từng gặp anh trong dáng vẻ thế này, nhất thời luống cuống, nắm chặt lấy tay anh: "Em không sao mà, thật sự không sao hết, không phải đám cháy lớn, chỉ thiêu rụi tầng hai, lúc em vào dọn đồ, ngọn lửa còn chưa lan xuống tầng một, hơn nữa xe cứu hỏa sắp đến rồi, em quan sát tình hình rồi mới xông vào…"

"Em quan sát thế nào?" Thẩm Thanh Dứu hỏi, "Em có biết kiến trúc phòng làm việc có đồ dễ cháy không? Em có biết bên trong có đồ vật nguy hiểm dễ phát nổ không? Các em làm điêu khắc, trong phòng nhiều gỗ và vụn gỗ như thế, có thứ nào không phải vừa châm đã cháy, trong trường hợp như thế, em quan sát tình hình thế nào? Rốt cuộc em quan sát tình hình hỏa hoạn thế nào!"

Giọng anh ngày càng cất cao hơn, đến câu cuối cùng gần như là quát nhẹ. Hứa Gia Ngôn nhìn anh, nhìn mắt anh dần ửng hồng và lấp lánh ánh nước, càng hoảng loạn không biết làm sao, bản thân cũng đỏ mắt, không dám giải thích hay che giấu gì, chỉ nâng cánh tay bị thương ôm chặt lấy anh: "Em không sao, em không sao thật mà, anh đừng lo lắng."

Thẩm Thanh Dứu thở dài, cậu vẫn đứng đây, trái tim bị treo lên lúc này mới quay về chỗ cũ.

Anh đặt túi laptop xuống, kéo tay bị thương của cậu ra, vén cổ tay áo, nhìn vị trí quấn băng.

"Bác sĩ bảo sao?" Thẩm Thanh Dứu bình tĩnh lại, thương tiếc nhìn cánh tay bị quấn kín băng gạc của cậu.

Hứa Gia Ngôn: "Không có việc gì thật mà, anh nhìn em còn tung tăng nhảy nhót này, điều này chứng minh em không nói dối. Chỉ là vết thương hơi dài, nhưng không sâu, bác sĩ kê thuốc, một tuần thay băng hai lần, nếu không có vấn đề gì thì nửa tháng là vết thương khép miệng."

Thẩm Thanh Dứu thấy sắc mặt cậu vẫn ổn, xúc giác ở cánh tay không có vấn đề, sau khi xác nhận vết thương không nghiêm trọng mới giơ tay nhìn đồng hồ rồi quay sang đôi mắt ửng đỏ kèm quầng thâm của Hứa Gia Ngôn, biết đêm nay cậu đã trải qua nhiều chuyện nên không nói thêm mà chỉ bảo: "Em ngủ đi, có chuyện gì thì thức dậy bàn tiếp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!