Chương 44: (Vô Đề)

Một giấc này Cù Đạt Tây ngủ đến tận tám rưỡi tối, tỉnh dậy mở cửa phòng vẫn thấy Hứa Gia Ngôn ngồi bên ngoài, vừa ngáp vừa bước tới hỏi: "Anh còn chưa về à?"

Hứa Gia Ngôn: "Chẳng phải cậu bảo tôi chờ hay sao?"

Cù Đạt Tây cười: "Tôi bảo anh chờ thì anh chờ à, nếu tối nay tôi không dậy, anh định ở đây luôn hay gì?"

Hứa Gia Ngôn: "Nếu đến một lúc nào đó cậu còn chưa tỉnh thì tôi vẫn tan làm, ngày mai lại đến."

Cù Đạt Tây hơi coi thường hành vi của cậu: "Dân làm công như các anh đều có nề nếp thế nhỉ, khách hàng bảo sao thì làm vậy."

Hứa Gia Ngôn mỉm cười, nghĩ thầm quả nhiên người này khó hầu hạ, ở đây chờ thì bảo có nề nếp, không chờ thì không hẹn được thời gian, tóm lại đều là cậu ta có lý, thích nói thế nào cũng được.

Chỉ là kiếm tiền từ chỗ người ta nên đành chịu người ta bắt bẻ, ngày trước Hứa Gia Ngôn mở cửa hàng phải đối mặt với đủ loại khách hàng, đối với sự cố ý công kích của Cù Đạt Tây, thật ra cậu không có cảm giác gì quá lớn.

Cậu thấy Cù Đạt Tây ngồi xuống ghế sô pha nên cũng ngồi xuống, mở laptop: "Về thiết kế phòng triển lãm lần này, không biết cậu có ý kiến gì không?"

Cù Đạt Tây cúi đầu vân vê nhẫn bạc trên tay: "Chẳng phải giao toàn quyền quyết định cho các anh rồi hay sao? Vì sao còn hỏi ý kiến tôi nữa?"

Hứa Gia Ngôn: "Dù sao là trưng bày tác phẩm của cậu, đương nhiên phải xem xét ý kiến của khách hàng."

Cù Đạt Tây: "Tôi không có ý kiến gì, các anh cứ làm đi."

Hôm nay Trần Lộ đã than phiền với cậu về điểm này, khách hàng ngoài miệng thì nói tùy ý, nhưng sau khi hoàn thành lại chê chỗ này không được, chỗ kia không xong, hỏi cậu ta muốn sửa thế nào, cậu ta lại tỏ vẻ không biết, cuối cùng sửa tới sửa lui vẫn không khiến cậu ta hài lòng.

Mục đích lần này Hứa Gia Ngôn tới là muốn hỏi rốt cuộc Cù Đạt Tây nghĩ như thế nào, nhưng cậu ta không muốn nói. Hứa Gia Ngôn đành đề xuất ý kiến của mình: "Ngài Cù, hầu hết tác phẩm trưng bày lần này là chân dung, thủ pháp thiên hướng hiện đại, tôi nghĩ phong cách khu triển lãm có thể lấy đơn giản hiện đại làm chủ không? Hơn nữa tôi xem tác phẩm của cậu rồi, tôi cảm thấy các tác phẩm này chủ yếu phô bày kỹ năng điêu khắc của cậu, ví như chòm râu trên bức chân dung này, chúng tôi có thể lợi dụng không gian và ánh sáng để làm nổi bật nó khiến khách tham quan liếc mắt đã nhìn ra trình độ của cậu."

Hứa Gia Ngôn đang định tiếp tục thì bị Cù Đạt Tây cắt ngang: "Ý cậu là sản phẩm của tôi không sinh động?"

Hứa Gia Ngôn không hiểu sao cậu ta có thể suy luận ra điều này từ những gì cậu nói, vội vàng xua tay: "Tôi không có ý đó."

Cù Đạt Tây như bị dẫm phải đuôi: "Vậy anh có ý gì?"

Hứa Gia Ngôn: "Tôi cảm thấy tác phẩm của cậu…"

Đúng là có phần phô bày kĩ năng…

Cù Đạt Tây: "Anh hiểu điêu khắc?"

Hứa Gia Ngôn: "Một chút."

Cù Đạt Tây khịt mũi coi thường: "Một chút mà dám bình phẩm tác phẩm của tôi? Anh biết ai mới có thể bình phẩm tác phẩm của tôi không? Một người ngoài nghề như anh mà dám nói ra nói vào?"

Hứa Gia Ngôn ngẩn ngơ, nhìn ánh mắt tràn ngập miệt thị của Cù Đạt Tây, lập tức không nói được gì.

Dường như Cù Đạt Tây không muốn nói chuyện nữa, lười nhác kết thúc đề tài: "Các anh cứ làm theo ý mình đi, làm xong thì đưa tôi xem."

Cuối cùng giao lưu không có kết quả, Hứa Gia Ngôn ra khỏi khách sạn thì gọi cho Trần Lộ, kể lại giản lược tình huống xảy ra hôm nay.

Trần Lộ đã biết trước chuyến đi này sẽ trắng tay, an ủi vài câu rồi bảo cậu về nghỉ ngơi.

Bất lực ra về đã nằm trong dự kiến của Hứa Gia Ngôn, chuyện công việc mà, gập ghềnh là khó tránh khỏi, tăng ca hay chờ đợi đều không khiến Hứa Gia Ngôn khó chịu, nhưng một câu đơn giản như "người ngoài nghề" trong miệng Cù Đạt Tây lại như đâm vào lòng cậu, khiến cậu cảm thấy có lẽ mình đã thật sự rời khỏi giới điêu khắc.

Cậu cho rằng tối nay đã gọi trước thì Thẩm Thanh Dứu sẽ không đến đón nữa.

Nhưng vừa ra khỏi cổng đã thấy xe Thẩm Thanh Dứu dừng bên kia đường, Hứa Gia Ngôn ép bản thân mỉm cười chạy đến bên cạnh gõ cửa sổ xe.

Sếp Thẩm vừa phỉ nhổ tăng ca vừa lật văn kiện hôm nay Lâm Xuyên trình lên, lúc này nghe thấy tiếng gõ cửa mới ấn hạ cửa kính xuống, đối diện với đôi mắt Hứa Gia Ngôn.

Chỉ liếc mắt anh đã nhận ra cảm xúc của cậu không bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!