Chương 43: (Vô Đề)

Khu bán trang phục dành cho người cao tuổi nằm ở tầng ba, Hứa Gia Ngôn đi ra thì thấy quầy phục vị ở chính giữa.

Thẩm Thanh Dứu đang đứng bên cạnh quầy, tay cầm một cốc cà phê, dáng vẻ không có chút gì gọi là sốt ruột.

Tầng ba không đông lắm, xác suất đi lạc là rất nhỏ.

Hứa Gia Ngôn chợt nhận ra lần đi lạc này có lẽ xuất phát từ kế hoạch tỉ mỉ của ai đó, cậu vừa nghe tiếng thông báo liên miên không dứt vừa bước nhanh đến túm anh ra khỏi hiện trường.

Kỳ nghỉ trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã tới ngày đi làm.

Khả năng thích ứng của Hứa Gia Ngôn rất mạnh, dần dần đảm đương được vai trò trong nhóm làm việc mới. Quản lý Tề là quản lý mới của Hứa Gia Ngôn, từng xem qua lý lịch của cậu, cô cảm thấy để cậu làm trợ lý chạy vặt thì quá lãng phí nhân tài, nhưng chuyên môn của cậu không hợp với phòng thiết kế nên không thể cho cậu vị trí tốt hơn. Cô định tìm cơ hội trò chuyện với cậu để xem cậu có ý tưởng gì cho hướng phát triển của bản thân hay không.

Sáng thứ hai.

Quản lý Tề triệu tập thành viên trong nhóm mở họp, phát tư liệu cho từng người.

Trần Lộ chưa mở xem nội dung bên trong, mới nhìn tiêu đề trên bìa đã tròn mắt.

Hứa Gia Ngôn ngồi bên cạnh, thấy tiêu đề viết "Triển lãm nghệ thuật của Đạt Tây", không hiểu sao cô lại có phản ứng như thế.

Quản lý hơi sầu lo, phát tư liệu xong thì về chỗ ngồi: "Phần thiết kế phòng triển lãm lần này vẫn do Trần Lộ phụ trách."

Trần Lộ trợn mắt, nghe quản lý Tề nói xong thì đứng bật dậy: "Bây giờ tôi từ chức còn kịp không?"

Quản lý Tề: "Không kịp."

Trần Lộ: "Tôi không thể đảm nhiệm phần này."

Quản lý Tề: "Cô không thể thì ai có thể? Năm trước chẳng phải do cô thiết kế hay sao?"

Trần Lộ: "Đúng là tôi làm. Nhưng tôi bận rộn suốt ba tháng, không nói quá đâu, tôi sửa mười tám lần, phương án cuối cùng còn không được duyệt, không những thế cậu ta còn chê thiết kế của tôi quê mùa, năm nay cô lại bảo tôi làm, tôi thật sự không muốn làm."

Quản lý Tề nhíu mày: "Thế thì Chu Doanh phụ trách."

Chu Doanh đẩy mắt kính: "Năm ngoái tôi cũng tham gia dự án này, không chỉ tôi mà tất cả thành viên trong nhóm chúng ta đều bận rộn suốt ba tháng, cuối cùng người ta vẫn sử dụng phương án ban đầu của mình. Tôi cảm thấy nếu cậu ta coi thường sản phẩm của chúng ta thì đừng để chúng ta nhúng tay."

Quản lý Tề: "Nhưng phía Cù Đạt Tây đã nhấn mạnh chúng ta đảm nhận thiết kế phòng triển lãm, lần này chúng ta trao đổi trước, thống nhất rồi mới làm, dù sao chiều nay cậu ta tới khách sạn, Tiểu Hứa, cậu đi đi, cậu hỏi xem cậu ta cần phong cách gì, quay về nói lại với Trần Lộ và Chu Doanh."

Hứa Gia Ngôn gật đầu, mở tư liệu về "Triển lãm nghệ thuật của Đạt Tây" ra xem.

Đây là lần đầu tiên Hứa Gia Ngôn nghe thấy cái tên Cù Đạt Tây, mở ra thì thấy mình và người này có chung hướng đi?

Triển lãm nghệ thuật của Cù Đạt Tây chủ yếu là các sản phẩm điêu khắc gỗ, Hứa Gia Ngôn lật mấy ảnh chụp, cảm thấy dù là tay nghề hay hình thức đều không thuộc trường phái trong nước.

Quay lại mục giới thiệu, quả nhiên người này lớn lên ở nước ngoài, kỹ năng điêu khắc đều học ở nước ngoài. Nếu là mười mấy năm trước, Hứa Gia Ngôn sẽ quan tâm đến một số nghệ nhân điêu khắc nước ngoài, nhưng về sau cậu nhận ra kỹ xảo điêu khắc của các nghệ nhân trong nước đã đủ cho cậu nghiên cứu cả đời nên dần dần không chú ý nữa.

Sau khi kết thúc buổi họp, Trần Lộ kéo Chu Doanh và Hứa Gia Ngôn tới phòng trà.

Trần Lộ vừa rót nước vừa nói với Hứa Gia Ngôn: "Quản lý Tề giao việc này cho cậu chẳng khác nào khổ sai, chiều nay trước khi tới khách sạn, cậu nhớ chuẩn bị tâm lý."

Thông qua cuộc họp vừa nãy, cậu có thể thấy vị nghệ thuật gia mới về nước này không dễ ở chung.

Trần Lộ: "Đâu chỉ không dễ ở chung, có bệnh thì có! Tuy nghệ thuật gia trên thế giới này ít nhiều sẽ có chút tật xấu nhưng người này xấu bụng cực kì, không những tự cao tự đại mà còn thích đạp đổ thiết kế và sáng tạo của người khác! Tôi làm việc nhiều năm như vậy, đảm nhận bao nhiêu buổi triển lãm rồi, tiếp xúc với bao nhiêu nghệ thuật gia rồi mà chưa từng gặp thanh niên nào để mắt trên đầu như thế!"

Chu Doanh thấy Trần Lộ càng nói càng giận bèn trấn an vài câu rồi nói với Hứa Gia Ngôn: "Tóm lại hôm nay cậu chú ý một chút, nếu không trao đổi được thì không cần trao đổi nữa."

Hứa Gia Ngôn gật đầu, quay về bàn làm việc nghiên cứu tư liệu về Cù Đạt Tây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!