Một tuần không tính là quá dài nhưng không biết vì sao, cả hai đều có cảm giác như đã lâu không gặp.
Bọn họ không đứng ở sảnh lớn quá lâu, chỉ ôm một lát rồi Thẩm Thanh Dứu nắm tay Hứa Gia Ngôn vào thang máy chuyên dụng. Trước khi vào thang máy, Hứa Gia Ngôn vòng ra quầy tiếp tân lấy hộp cơm, nhân tiện hỏi bệnh dạ dày của Thẩm Thanh Dứu thế nào rồi?
Mấy năm nay công việc của Thẩm Thanh Dứu bận rộn nên mới sinh ra bệnh dạ dày, hơn nữa anh kén ăn nên thi thoảng lại tái phát, anh đã uống thuốc nên tạm thời chưa có vấn đề gì lớn.
Hứa Gia Ngôn và anh ra khỏi thang máy, vào phòng làm việc, vừa bước vào phòng đã ngửi thấy hương cà phê nồng đậm, nó không còn thoang thoảng mà nồng vị đắng, có thể thấy được mấy hôm nay anh đã uống bao nhiêu.
Thẩm Thanh Dứu còn công việc cần làm nên bảo Hứa Gia Ngôn ngồi xuống sô pha chờ một lát.
Hộp cơm đã nguội, chờ Thẩm Thanh Dứu bận xong Hứa Gia Ngôn mới nói: "Có chỗ nào hâm nóng không?"
Thẩm Thanh Dứu liếc phòng bếp nhỏ phía sau khu nghỉ ngơi, bình tĩnh trả lời: "Không có, muốn hâm nóng phải xuống căng tin tầng sáu."
Nếu cậu nhớ không nhầm thì bọn họ đang ở tầng ba mươi hai: "Tôi xuống hâm nóng đồ ăn cho anh."
Thẩm Thanh Dứu: "Cùng đi đi, chưa chắc một mình em tìm được."
Đứng bên ngoài, Hứa Gia Ngôn đã cảm thấy tòa nhà này quá rộng, hiện giờ tiến vào càng cảm thấy bên trong như một cái động không đáy. Có lẽ kiến thức của cậu hạn hẹp, cậu chưa từng thấy một tòa cao ốc có thang máy, thang bộ rồi cả thang cuốn nữa. Mỗi một phòng ban đều trang trí với phong cách khác nhau, mỗi tầng không chỉ có phòng trà mà còn quán cà phê, hiệu sách, khu vui chơi giải trí.
Một tòa nhà xa hoa như thế chỉ có vài điểm bất cập, Thẩm Thanh Dứu là giám đốc mà thang máy chuyên dụng không thể tới thẳng căng tin? Hơi thái quá nhỉ?
Tuy hôm nay là cuối tuần nhưng công ty Thẩm Thanh Dứu vẫn có nhiều nhân viên tăng ca. Bọn họ dùng thang cuốn đi xuống từng tầng đã bị không ít người vây xem. Vốn tưởng tới căng tin sẽ cải thiện hơn một chút, không ngờ đúng giờ cơm trưa, căng tin người tới tấp nập. Mọi người đang thương lượng xem lát nữa chọn món gì thì thấy Thẩm Thanh Dứu cầm hộp cơm tiến vào, trong nháy mắt đồng loạt giữ im lặng.
Thẩm Thanh Dứu không nói gì, dường như đã quá quen với cái nhìn chăm chú của mọi người, nhưng Hứa Gia Ngôn chưa từng gặp cảnh tượng này, cứ cảm thấy trong lúc mọi người nhìn Thẩm Thanh Dứu cũng lơ đãng liếc sang người cậu.
Cậu bị những ánh mắt tò mò đánh giá làm cho xấu hổ đành né tránh phía sau Thẩm Thanh Dứu, hy vọng có thể giảm tối đa sự tồn tại của bản thân. Dường như Thẩm Thanh Dứu không nhận ra ý tưởng của cậu, vẫn xách hộp cơm băng qua đám người tiến tới cửa chuyên hâm nóng đồ ăn.
Trùng hợp Lâm Xuyên và Trần Tiểu Thư cũng dùng bữa ở đây, thấy Thẩm Thanh Dứu tự xếp hàng thì định lấy hộp cơm của anh ra hâm nóng trước, nhưng Thẩm Thanh Dứu không muốn lạm quyền, vẫn cầm hộp cơm đứng im tại chỗ.
Trần Tiểu Thư tò mò từ lâu, kéo Lâm Xuyên sang bên cạnh hỏi: "Người luôn đi bên cạnh sếp Thẩm là ai thế?"
Lâm Xuyên nhìn theo ánh mắt cô, vừa lúc thấy Hứa Gia Ngôn: "Là ngài Hứa."
Thẩm Thanh Dứu: "Ngài Hứa là ai?"
Lâm Xuyên: "Là vị hôn thê của sếp Thẩm."
"Cái gì?!" Trần Tiểu Thư bất ngờ cất cao giọng, thấy mọi người dồn ánh nhìn về phía này mới nói nhỏ lại, "Sếp Thẩm có hôn thê từ bao giờ?"
Lâm Xuyên đáp: "Mấy tháng nay." Rồi dặn dò: "Nhưng quan hệ của bọn họ chưa chính thức công khai, dù biết thì vẫn phải giữ bí mật."
Trần Tiểu Thư lại tò mò nhìn Hứa Gia Ngôn, vừa gửi tin nhắn cho bạn thân làm ở phòng thư ký vừa cam đoan: "Tôi biết rồi, nhất định không nói linh tinh đâu."
Thẩm Thanh Dứu đứng chờ ba, bốn phút thì đến lượt xếp hộp cơm vào lò vi sóng, hâm nóng xong thì anh nhìn quanh căng tin, thấy bên cạnh cửa sổ có bàn trống liền dẫn Hứa Gia Ngôn qua đó.
Dì Vương chuẩn bị bốn món một canh, ý để Hứa Gia Ngôn sang đây ăn với anh.
Hiện tại hai người ngồi đối diện, có cảm giác quen thuộc như ở nhà rồi cùng nhau dùng bữa.
Hứa Gia Ngôn cố gắng không để ý tới cái nhìn của người khác, hỏi Thẩm Thanh Dứu: "Anh còn phải bận rộn bao lâu nữa?"
Thẩm Thanh Dứu: "Hai ngày."
Hứa Gia Ngôn: "Hết bận có thể nghỉ ngơi không?"
Thẩm Thanh Dứu: "Đại khái được nghỉ ngơi một tuần."
Hứa Gia Ngôn: "Thế thì tốt, nếu anh cứ bận mãi như thế thì rất ảnh hưởng đến sức khỏe." Nói xong lại nghĩ tới cái gì, cậu báo với Thẩm Thanh Dứu: "Đúng rồi, có lẽ tuần sau tôi phải về quê."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!