Hứa Gia Ngôn để quên khăn quàng cổ trên xe Thẩm Thanh Dứu, lúc này thấy anh đứng ở cửa thì vội vàng chạy ra cầm khăn vào.
Bởi vì đang là giờ làm việc nên Thẩm Thanh Dứu không nhiều lời, chỉ dặn chiều nay mình có cuộc họp, nên sau khi tan làm cậu chờ trong văn phòng một lát.
Hứa Gia Ngôn nhìn anh vào thang máy rồi mới về vị trí làm, nhận ra ánh mắt đồng nghiệp A, B, C, D nhìn mình rất kì lạ, cậu chẳng hiểu ra làm sao.
Đồng nghiệp A thấy cậu về còn định kéo cậu lại tán gẫu mấy câu, nhưng dưới uy phong của quản lý Tề, chỉ đành ngậm miệng, tiếc nuối quay về chỗ ngồi của mình.
Sau khi hoàn thành sự kiện fanmeeting, năng lực của Hứa Gia Ngôn được quản lý công nhận, tuy trình độ chuyên môn vẫn cần nâng cao nhưng là người chịu khó, ham học hỏi, đồng thời thông qua phòng ban đánh giá toàn diện, cậu đã thành nhân viên chính thức.
Tính đến hiện tại, Hứa Gia Ngôn đã tới thành phố A ba tháng, cậu dần quen với tiết tấu sinh hoạt nơi đây, dần dung nhập vào công việc, quan hệ với Thẩm Thanh Dứu tiến vào trạng thái cực kì vi diệu.
Cậu không biết nên hình dung trạng thái này thế nào, nếu nhất định phải tìm một từ thì chỉ có thể nói thầm trong lòng. Bọn họ hiểu cảm giác khi đối diện với đối phương, tuy chưa chọc thủng hoàn toàn nhưng chỉ thiếu bước Hứa Gia Ngôn đáp lại.
Hứa Gia Ngôn chưa từng yêu đương, chỉ là trong suy nghĩ của cậu, thích hay yêu đều là chuyện cần thận trọng, cậu không muốn tâm tư chưa rõ ràng đã nói với Thẩm Thanh Dứu. Đối với tình cảm, cậu không muốn qua loa hay ba phải cái nào cũng được.
Buổi tối, Hứa Gia Ngôn chờ Thẩm Thanh Dứu một lát, cuối cùng không chờ được Thẩm Thanh Dứu mà nhận được điện thoại của Lâm Xuyên?
Hứa Gia Ngôn tắt máy tính, quấn khăn quàng cổ đi ra cổng công ty, thấy Lâm Xuyên đang đứng cạnh một chiếc xe hơi màu đen thì vẫy tay, chạy vội tới: "Ngài Lâm? Sao anh lại đến đón tôi?"
Lâm Xuyên mở cửa sau cho cậu: "Sếp Thẩm đang bận họp, hôm nay có lẽ sẽ đến khuya, anh ấy bảo tôi tới đón, cậu đỡ phải đợi lâu."
Hứa Gia Ngôn: "Thế thì phiền quá, anh phải chạy tới đây một chuyến, tôi bắt phương tiện công cộng cũng được mà."
Lâm Xuyên: "Không phiền, đây là công việc của tôi, sếp Thẩm có tính lương."
Hứa Gia Ngôn xấu hổ mỉm cười: "Tối nay Thẩm Thanh Dứu phải tăng ca à?"
Lâm Xuyên: "Hẳn là đến tận khuya, cậu về sớm nghỉ ngơi trước, sáng mai tôi tới đón."
Hứa Gia Ngôn: "Ngày mai anh ấy vẫn chưa về?"
Lâm Xuyên: "Hiện tại chưa rõ lắm, nhưng nếu không có vấn đề gì thì hai ngày tới tôi phụ trách đưa đón cậu."
Từ khi mới tới thành phố A, Hứa Gia Ngôn đã nghe Lâm Xuyên nói Thẩm Thanh Dứu rất bận rộn. Chẳng qua trong phần lớn thời gian qua, anh đều làm việc tại nhà khiến cậu sinh ra ảo giác anh không bận rộn như thế.
Hơn nữa gần đây anh toàn đưa đón cậu, không biết có lãng phí thời gian không.
Sáng sớm hôm sau, quả nhiên Thẩm Thanh Dứu không về, Lâm Xuyên đã vào nhà chờ Hứa Gia Ngôn, tới chiều lại đón cậu về.
Vốn tưởng chỉ làm phiền Lâm Xuyên hai, ba ngày, không ngờ suốt một tuần, Thẩm Thanh Dứu đều không lộ diện, trong khoảng thời gian đó chỉ nhắn cho Hứa Gia Ngôn hai tin, một là dặn cậu ăn cơm đúng giờ, hai là dặn cậu ngủ sớm một chút.
Hứa Gia Ngôn đã gửi cho anh mấy tin nhắn, bảo anh nhớ kết hợp thời gian nghỉ ngơi và làm việc nhưng đều như chìm xuống đáy biển, anh có nghe theo không cũng không biết.
Hôm nay là cuối tuần, Hứa Gia Ngôn ở nhà nghỉ, không cần phiền Lâm Xuyên tới đón đưa nữa, tuy trợ lý Lâm đã nói Thẩm Thanh Dứu có thanh toán tiền lương nhưng làm phiền người ta như thế vẫn khiến Hứa Gia Ngôn khó xử.
Suốt một tuần, Thẩm Thanh Dứu không về nhà, hôm qua Hứa Gia Ngôn nghe Lâm Xuyên vô tình nhắc tới, hai hôm nay dạ dày anh lại không thoải mái. Anh kén ăn như thế, chắc chắn ở công ty không ăn cơm nghiêm túc. Hứa Gia Ngôn ngẫm nghĩ rồi quyết định bảo dì Vương nấu cơm mang đến công ty cho anh. Trùng hợp dì Vương biết địa chỉ, Hứa Gia Ngôn cầm hộp cơm, bắt taxi, theo địa chỉ dì Vương cho tới công ty Thẩm Thanh Dứu.
Trước khi tới thành phố A, bà nội từng kể với Hứa Gia Ngôn nhà họ Thẩm làm giàu nhờ kinh doanh. Lúc ấy, ông Thẩm mở một cửa hàng bách hóa ở huyện M. Nói là cửa hàng bách hóa chứ thật ra là một siêu thị mini, sau đó càng làm càng lớn, mỗi con phố đều có một chi nhánh. Nghe nói trung tâm thương mại đầu tiên ở huyện M là do ông nội Thẩm Thanh Dứu xây dựng, sau đó huyện M quá nhỏ, không chứa được sản nghiệp nhà họ Thẩm nên mới di dời tới thành phố A phát triển tiếp.
Trong nhận thức của Hứa Gia Ngôn, công việc kinh doanh của Thẩm Thanh Dứu hẳn là không khác ông nội quá nhiều, dù sao là xí nghiệp thôi mà, vậy nên khi cậu đứng trước tòa nhà cao bốn mươi mấy tầng còn tưởng mình tìm sai.
Cậu xác nhận lại địa chỉ dì Vương đưa cho, ôm thái độ hoài nghi xách hộp cơm vào sảnh lớn tầng một tập đoàn nhà họ Thẩm.
Đằng sau bàn tiếp đón dài dần mười mét là hai cô gái xinh đẹp, thấy Hứa Gia Ngôn xách hộp cơm vào thì một trong hai lịch sự dò hỏi: "Xin chào, xin hỏi anh tìm ai ạ?"
Hứa Gia Ngôn ngắm trang trí hoành tráng ở tầng một, trả lời: "Xin chào, tôi muốn tìm Thẩm Thanh Dứu."
"Thẩm Thanh Dứu?" Cô gái hơi kinh ngạc, đánh giá Hứa Gia Ngôn từ trên xuống dưới rồi chần chờ hỏi lại: "Anh tìm sếp Thẩm có việc gì ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!