Chương 30: (Vô Đề)

Người ở đầu dây bên kia tên là Hoắc Bạch Từ – ông chủ của Vân Sơn Cư đồng thời là người bạn thứ hai trong số bạn bè không nhiều lắm của Thẩm Thanh Dứu. Giống Tiền Phi Phàm, y là bạn từ nhỏ của anh, quan hệ giữa hai nhà thân thiết, tên Thẩm Thanh Dứu cũng có phần công của mẹ Hoắc Bạch Từ.

Hoắc Bạch Từ cầm điện thoại, ngồi bật dậy, lấy một chiếc áo len mặc vào, xỏ dép lê, bước ra từ một cánh cửa nhở ở sân sau Vân Sơn Cư, cưỡi xe đạp dựa ở ngoài đi qua con đường nhỏ tới đại sảnh, rồi từ đại sảnh ra tới bãi đỗ xe.

Bên ngoài trời lạnh, Thẩm Thanh Dứu đã cõng Hứa Gia Ngôn ra xe, vừ đặt cậu vào ghế phụ lái thì nghe thấy tiếng phanh xe chói tai bên ngoài xe.

Hứa Gia Ngôn ngủ rồi, Thẩm Thanh Dứu giúp cậu cài dây an toàn, sắp xếp ổn thỏa xong mới nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc này Hoắc Bạch Từ đang ngó nghiêng sau lớp cửa kính, Thẩm Thanh Dứu liếc y, hạ cửa sổ xe xuống, hỏi: "Nhìn cái gì?"

Hoắc Bạch Từ: "Tôi nhìn hình như ghế phụ có người thì phải… DM! Có người thật kìa?"

Y nghển cổ muốn nhìn vào bên trong thì Thẩm Thanh Dứu đã chắn lại với dáng vẻ ghét bỏ, để mặc người nào đó hai mắt còn dính nghèn đứng bên ngoài.

Hoắc Bạch Từ không từ bỏ, vẫn cố rướn người nhìn vào: "Ai đấy?"

Thẩm Thanh Dứu: "Hứa Gia Ngôn."

Hoắc Bạch Từ: "Hứa Gia Ngôn là ai?"

Thẩm Thanh Dứu đang định mở miệng giới thiệu thì Hoắc Bạch Từ cướp lời: "Cậu đừng nói, để tôi đoán! Có phải đối tượng kết hôn làm cậu phát điên đấy không?"

Thẩm Thanh Dứu bác bỏ tin đồn ngay lập tức: "Đừng nghe cậu ta nói linh tinh."

Hoắc Bạch Từ: "Thế rốt cuộc có phải không?"

Thẩm Thanh Dứu: "Đúng là đối tượng kết hôn."

Nhưng không phát điên.

"Thật hả?" Hoắc Bạch Từ còn muốn nhìn kĩ xem đối tượng kết hôn trong truyền thuyết của Thẩm Thanh Dứu trông như thế nào thì thấy anh giơ lên một thứ – bóng đèn?

Hoắc Bạch Từ nhìn bóng đèn không phù hợp với địa vị của của Thẩm Thanh Dứu, ngẩn ngơ mười mấy giây mới hỏi: "Cái gì đây?"

Thẩm Thanh Dứu: "Lúc nãy trong điện thoại tôi nói rồi, tôi muốn mua đèn đá trong sân nhà cậu, sợ cậu không tìm thấy nên lấy bóng đèn xuống xem như đánh dấu, cậu về tìm đi, gửi đèn đá thiếu bóng kia cho tôi."

Cái gì?

Hoắc Bạch Từ nghe anh nói xong, đứng tại chỗ không trả lời.

Có lẽ Thẩm Thanh Dứu không muốn ở lại lãng phí thời gian, bỏ bóng đèn vào ngăn kéo, đóng cửa xe, đánh lái nghênh ngang rời đi.

Hoắc Bạch Từ vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, cho đến khi một đợt gió lạnh nữa thổi tới khiến y hắt xì, lúc này mới như sống lại, lập tức thò tay vào túi lấy điện thoại ra, gọi cho Tiền Phi Phàm mới liên lạc cách đây không lâu.

Dường như Tiền Phi Phàm còn chưa ngủ, vừa nhận cuộc gọi đã hỏi: "Sao thế? Hơn nửa đêm rồi."

Hoắc Bạch Từ nhìn đèn xe ngày càng xa, như thể bị bóng đèn trong tay Thẩm Thanh Dứu rút hết trí thông minh, cảm thán với giọng điệu ngớ ngẩn: "Thẩm Thanh Dứu… hình như điên thật rồi."

Bạn bè không có bí mật, huống chi bạn bè Thẩm Thanh Dứu chỉ có tổng cộng hai mống, xem như quá hiểu nhau, mọi người một truyền hai, hai truyền ba, tất cả đều biết đến sự tồn tại của Hứa Gia Ngôn.

Chỉ có Hứa Gia Ngôn không biết.

Lúc này cậu ngồi trên xe Thẩm Thanh Dứu ngủ say, dọc đường đi không tỉnh lại lần nào, đến khi thức dậy đã là sáng hôm sau.

May mắn hôm nay là ngày nghỉ, không cần dậy sớm.

Hứa Gia Ngôn nằm im trên giường một lúc, đang định vào phòng vệ sinh rửa mặt thì nhận ra mình nằm trong phòng Thẩm Thanh Dứu.

Hôm qua về nhà thế nào, không cần nghĩ cũng biết là công lao của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!