Chương 26: (Vô Đề)

Về Điền Tiểu Viên, ấn tượng của Hứa Gia Ngôn về y là hát hay.

Cậu nhớ ngày tham gia tập huấn quân sự ngày đầu tiên, Điền Tiểu Viên đứng trên sân thể dục hát một bài, lúc ấy Hứa Gia Ngôn đã cảm thấy người này ngầu thật đấy, tuy vóc dáng không cao với làn da ngăm, khác hoàn với ngôi sao hiện tại, nhưng hình ảnh ấy đã khắc sâu vào trí nhớ Hứa Gia Ngôn.

Nguyên nhân Hứa Gia Ngôn ngưỡng mộ Điền Tiểu Viên rất đơn giản, từ nhỏ cậu đã không có tế bào cảm nhạc, hát toàn sai nhịp, một câu năm từ mà sai sáu, ngay cả bà nội thương cậu nhiều như thế mà mỗi lần cậu hát, bà lại trốn đi rất xa, vậy nên cậu rất hâm mộ những người như Điền Tiểu Viên.

Sân khấu cho fanmeeting đã chuẩn bị xong.

Hai hôm nay Hứa Gia Ngôn cùng các thành viên trong nhóm bận trước bận sau, sau khi về nhà còn phải tìm hiểu về Điền Tiểu Viên trong thời gian hoạt động ở nước ngoài, vì vậy công việc dọn dẹp nhà phải rút ngắn lại để dành một giờ xem những cuộc phỏng vấn Điền Tiểu Viên.

Hôm nay cũng thế, Hứa Gia Ngôn làm hết việc mới ngồi xuống ghế sô pha, vừa cầm thông tin về khách hàng mà Trần Lộ đưa vừa nhìn Điền Tiểu Viên qua màn hình.

Cậu vốn không cần xem những video này, nhưng căn cứ vào tiêu chí khách hàng là trên hết, quản lý yêu cầu mỗi thành viên đều phải tìm hiểu lý lịch và tác phẩm cá nhân của khách hàng để phòng trường hợp có phỏng vấn đột xuất, nhân viên công tác không trả lời được vấn đề của phóng viên thành ra hỏng chuyện.

Người ngoài không trả lời được là bình thường, chứ kẻ làm dịch vụ như bọn họ lại không hiểu về khách hàng thì làm sao mời được người ta sử dụng dịch vụ?

Hứa Gia Ngôn cảm thấy quan điểm của quản lý quá chặt chẽ, cậu phải học hỏi mới được.

Nhưng Điền Tiểu Viên ra mắt ở nước ngoài, mỗi bài phỏng vấn và gameshow đều là tiếng nước ngoài, Hứa Gia Ngôn nghe không hiểu, đành phải mở to mắt nhìn phụ đề, đôi lúc đọc không kịp còn phải tua lại. Trùng hợp đoạn phụ đề này gần màu với bối cảnh, Hứa Gia Ngôn dán sát vào màn hình, còn chưa thấy rõ trên màn hình là chữ gì thì bất ngờ nghe thấy tiếng hắng giọng.

Hứa Gia Ngôn ngẩn người, đầu tiên ngó nghiêng trái phải tìm nơi phát ra tiếng động, cuối cùng ánh mắt dừng ở kệ, nơi đó vốn không có ai thì giờ đã xuất hiện một gương mặt với biểu cảm nghiêm túc – Thẩm Thanh Dứu đang cầm khăn lau kệ.

Hứa Gia Ngôn không biết anh xuống tầng từ bao giờ, thấy anh đang lau bàn đá cẩm thạch thì đứng lên hỏi: "Anh đánh đổ cà phê à?"

Thẩm Thanh Dứu không trả lời, cũng không nói bởi vì thấy cậu ngày càng dán sát màn hình nên muốn tới xem rốt cuộc có phải cậu thích Điền Tiểu Viên tới nỗi muốn chui vào màn hình tham gia biểu diễn cùng người ta hay không, vì vậy mới bất cẩn đánh đổ cốc cà phê.

Thẩm Thanh Dứu im lặng lau bàn, sau đó cầm cốc cà phê đổ đầy lại, hờ hững hỏi: "Đẹp thế à?"

"Đẹp mà!"

Đấy, lại đổ nữa!

Hứa Gia Ngôn thấy động tác Thẩm Thanh Dứu rót cà phê dứt khoát hẳn lên, miệng vòi vốn thong thả nhả cà phê chợt đổ ào xuống cốc.

Hứa Gia Ngôn thấy thế đành chạy lại, cầm khăn lau giúp Thẩm Thanh Dứu, lau xong mới nhìn anh: "Ngài Thẩm, anh khó chịu ở đâu à?"

Thẩm Thanh Dứu: "Không." Lại liếc laptop còn chưa tắt, hỏi: "Cậu phải xem bao lâu nữa?"

Hứa Gia Ngôn: "Sắp xong rồi, còn vài vấn đề phải học thuộc."

"Còn phải học thuộc?" Giọng nói bình tĩnh của Thẩm Thanh Dứu hiếm khi thay đổi, đang định cầm cốc cà phê gặp nạn hai lần đi lên phòng thì nghe Hứa Gia Ngôn trả lời: "Đúng vậy, quản lý của chúng tôi bảo phải biết những ca khúc tạo nên tên tuổi của Điền Tiểu Viên, những thứ còn lại thì giản lược là được. Mặc dù không biết hát thì vẫn biết ậm ừ vài câu, nhưng mấy bài cậu ấy hát toàn tiếng nước ngoài, hơn nữa nhịp phách rất mạnh, tôi không thể nào học được.

Gameshow này cũng phải xem, bên trong có nhiều thông tin khi cậu ấy mới ra mắt, khả năng cao sẽ bị phóng viên hỏi tới."

Cốc cà phê bị đặt lại kệ.

Thẩm Thanh Dứu hỏi: "Là quản lý bảo cậu xem?"

Hứa Gia Ngôn: "Đúng vậy, nếu không tôi bận như thế rồi còn ngồi đây xem gameshow làm gì, thời gian tới phòng làm việc còn không có."

Ánh mắt Hứa Gia Ngôn ngập tràn mất mát, hiển nhiên gameshow có hay thì vẫn không hấp dẫn bằng phòng làm việc xa hoa ở sân sau.

Thẩm Thanh Dứu vừa lòng gật đầu, hỏi: "Phải xem bao lâu nữa?"

Hứa Gia Ngôn: "Nửa tiếng."

Thẩm Thanh Dứu: "Tôi xem với cậu."

Hứa Gia Ngôn: "Anh hứng thú với nó hử?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!