Chương 24: (Vô Đề)

Với Hứa Gia Ngôn, không gian làm việc như vậy chẳng khác gì thiên đường, ngay cả dao khắc mới tinh còn có mấy kích cỡ cậu chưa từng thấy.

Cậu dựa vào vai Thẩm Thanh Dứu một lúc, vẫn không kìm nén được nội tâm kích động và tò mò, nhìn chằm chằm dụng cụ treo trên tường, xem còn thứ gì thú vị nữa không.

Kết quả Thẩm Thanh Dứu ôm cậu ra ngoài luôn, Hứa Gia Ngôn cuống quít: "Đi đâu thế?"

Thẩm Thanh Dứu: "Sắp mười giờ rồi, cậu rửa mặt nghỉ ngơi đi."

Hứa Gia Ngôn: "Tôi mới ngủ dậy, tôi không cần nghỉ ngơi!"

Thẩm Thanh Dứu: "Ngày mai cậu không đi làm?"

Hứa Gia Ngôn nhìn gara ngày càng xa, duỗi tay nhưng với không tới: "Có đi làm, nhưng tôi ngủ muộn cũng được, tôi muốn xem lại…"

"Tôi đưa chìa khóa cho cậu rồi, sau này có rất nhiều thời gian."

"Nhưng…"

"Không nhưng gì hết, về ngủ đã."

Thẩm Thanh Dứu ôm Hứa Gia Ngôn lên tầng hai, chặn trước cầu thang, nhìn cậu lưu luyến bước từng bước vào phòng rồi mới quay người lên tầng ba.

Trong lúc tắm rửa Hứa Gia Ngôn còn nhớ thương phòng làm việc kia.

Tuy cậu làm thợ mộc nhiều năm, cũng có cửa hàng của riêng mình, nhưng phòng làm việc chẳng lớn lắm. Ông nội tiết kiệm, một bộ dao khắc có thể dùng cả chục năm, đôi khi cần dụng cụ đặc biệt, chẳng hạn như dao khắc lưỡi cong để tỉa những chỗ uốn lượn thì cậu đều tự tới chợ thép mua vật liệu rồi nhờ thợ hàn làm giúp. Nếu mua được gỗ khối lớn thì cũng tới xưởng gỗ nhờ cắt nhỏ mới mang về.

Đại khái là tiết kiệm được thì tiết kiệm, không tiết kiệm được thì tự mình nghĩ cách, điều này khiến tay nghề điêu khắc của Hứa Gia Ngôn không ngừng cải thiện qua từng năm nhưng số lượng dụng cụ cậu tiếp xúc lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Có những lúc cậu nghĩ nên thay đổi một số dụng cụ chuyên nghiệp hơn nhưng bởi vì đủ loại nguyên nhân mà chưa thực hiện được.

Có thể là nguyên bộ dao khắc quá đắt, có thể là cậu đã quen sử dụng dụng cụ cũ ông nội để lại.

Tuy nguyên nhân lớn hơn là khi cầm những dụng cụ đó cậu sẽ nhớ về ông nội nhưng cậu vẫn ước mong bộ dao khắc với đầy đủ kích cỡ và hình dạng lưỡi.

Đồ dùng Thẩm Thanh Dứu chuẩn bị trong gara có thể nói là đầy đủ như bách khoa toàn thư về nghề điêu khắc gỗ.

Không được, cậu vẫn muốn xem tiếp.

Cậu thấy bên phải bàn dài có một chiếc máy cưa bàn trượt mới tinh, tuy thứ này không hiếm thấy nhưng nó quá đắt, cửa hàng nhà cậu không có.

Hứa Gia Ngôn tắm xong mặc quần đùi áo ba lỗ, thấy hơi lạnh nên lấy thêm áo hoodie màu trắng trong vali ra mặc vào.

Cậu xỏ dép lê, cầm chìa khóa gara, rón ra rón rén bước đến cửa.

Sợ đánh thức Thẩm Thanh Dứu nên lúc xuống cầu thang cậu xách dép đi chân đất.

Mười một rưỡi tối, phòng khách tối om.

Giờ này dì Vương đã dọn dẹp xong và về phòng nghỉ ngơi.

Vì phòng trường hợp ban đêm có người xuống cầu thang bất cẩn té ngã nên qua mỗi tầng đều bật một ngọn đèn. Hứa Gia Ngôn dựa vào ánh đèn lờ mờ xuống tầng một, đang định men theo hành lang đi qua phòng chứa đồ thì nghe "tách" một tiếng, đèn trần thủy tinh xa xoa trên đỉnh đầu bất ngờ bật sáng.

Hứa Gia Ngôn bất động tại chỗ như bị ấn nút tạm dừng.

Cậu nhón chân từ từ quay đầu lại, thấy Thẩm Thanh Dứu khoanh tay trước ngực, dựa vào tường cạnh công tắc.

Hứa Gia Ngôn đứng nguyên chớp mắt, thấy mặt Thẩm Thanh Dứu không cảm xúc, vội nhoẻn miệng cười: "Tôi… tôi…"

"Tôi cái gì?" Thẩm Thanh Dứu nhướng mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!