Chương 19: (Vô Đề)

Nửa tiếng sau.

Mưa nhỏ dần lại.

Hứa Gia Ngôn thay quần áo đã hong khô rồi cùng Thẩm Thanh Dứu rời khỏi phòng an toàn.

Ngón chân đã được xử lý đơn giản nhưng khi đi giày vào, chen chúc trong không gian nhỏ hẹp vẫn sẽ đau.

Thẩm Thanh Dứu nhìn con đường bên ngoài, ngỏ ý muốn cõng cậu nhưng Hứa Gia Ngôn từ chối, anh không bắt ép mà đi bên cạnh.

Phòng an toàn khá gần rừng cây nguyên thủy, đi qua một con suối róc rách là có thể về đường nhựa.

Dòng suối kia không có cầu bắc qua, vì tạo cảm giác tự nhiên nhất nên chỉ kê mấy khối đá để khách du lịch bước qua.

Mỗi khối cho phép hai người đứng lên, Thẩm Thanh Dứu bước lên khối đá đầu tiên, quay người, chìa một bàn tay trước mặt Hứa Gia Ngôn còn đang đứng trên bờ.

Sau cơn mưa, bầu trời sáng sửa vô cùng, trong không khí ngập tràn hương thơm cây cỏ và bùn đất, phía đầu dòng suối là sườn núi không quá cao, nước chảy từ trên đó xuống tạo thành thác nước nhỏ, đập xuống đá, bọt nước bắn tung tóe, sáng lấp lánh dưới ánh nắng chiều.

Hứa Gia Ngôn giơ tay, đặt tay mình vào lòng bàn tay Thẩm Thanh Dứu.

"Ngài Thẩm."

"Hử?"

"Tôi nghĩ rồi, tôi vẫn cảm thấy làm vệ sinh với giá tám trăm một tiếng là quá cao."

Thẩm Thanh Dứu nắm tay Hứa Gia Ngôn bước qua khối đá đầu tiên, nghe cậu thảo luận về chuyện phòng ở: "Vậy cậu cảm thấy một tiếng bao nhiêu thì thích hợp?"

Hứa Gia Ngôn: "Ba mươi được không? Tôi tìm hiểu về tiền lương làm theo giờ ở thành phố A rồi, đội ngũ chuyên nghiệp mới tính một trăm một tiếng, tuy ở nhà tôi cũng dọn dẹp vệ sinh nhưng không thể đạt trình độ tiêu chuẩn như bọn họ được."

Thẩm Thanh Dứu: "Tôi muốn trả giá nhiều hơn thì sao?"

Hứa Gia Ngôn khập khiễng cùng anh bước qua khối đá cuối cùng: "Dù anh có tiền thì cũng đừng tiêu hoang phí như thế chứ."

Thẩm Thanh Dứu nhướng mày: "Thế thì tùy cậu, cậu không cảm thấy ít là được."

"Không ít đâu, nhà anh rộng như thế, mỗi ngày sau khi tan làm tôi làm ba tiếng, cuối tuần có thể làm nhiều hơn, mỗi tháng ba ngươi ngày, sơ bộ bù được vào khoản chênh lệch tiền thuê nhà rồi."

Băng qua dòng suối là tới đường nhựa của công viên, Hứa Gia Ngôn buông tay Thẩm Thanh Dứu, cười nói: "Chỉ cần anh không cảm thấy thiệt là được."

Thẩm Thanh Dứu: "Từ khi tiếp quản sự nghiệp của gia đình, tôi chưa từng chịu thiệt."

Hứa Gia Ngôn: "Vậy là tốt rồi, à, còn có một việc…"

Thẩm Thanh Dứu: "Cậu nói đi."

"Là về chuyện hôn ước." Hứa Gia Ngôn do dự, cuối cùng vẫn quyết định nói rõ ràng, "Ngài Thẩm, tuy hai chúng ta có hôn ước nhưng quan niệm về tình yêu giữa chúng ta có sự khác biệt, hơn nữa còn khá lớn, hẳn là không thể tiến xa cùng nhau. Lấy thân phận hiện tại ở nhà anh khiến tôi thật sự xấu hổ, vậy nên tương lai anh gặp được đối tượng kết hôn thích hợp thì nhất định phải báo với tôi, tôi sẽ dọn khỏi nhà anh sớm nhất có thể, tuyệt đối không khiến nửa kia của anh khó chịu."

Hứa Gia Ngôn nói xong mới nhận ra Thẩm Thanh Dứu không nhìn mình mà quay đầu ngó bụi cỏ, cậu hiếu kỳ hỏi: "Anh đang xem gì thế?"

Dường như lúc này Thẩm Thanh Dứu mới để ý cậu nói chuyện: "Cậu thấy không?"

"Cái gì?"

"Vừa nãy trong bụi cỏ có một con đom đóm."

"Đom đóm?"

"Ừ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!