Thẩm Thanh Dứu hờ hững liếc cậu một cái.
Không biết có nghe vào không, anh quay người tiếp tục đi về phía trước.
Bên trong công viên cây xanh có một khoảng rừng nguyên thủy chưa khai phá, cây cối xum xuê, dây đằng quấn quanh rậm rạp, dù đã mùa thu nhưng vẫn xanh tươi.
Mấy hôm trước vừa có mưa, rừng vừa ẩm ướt vừa trơn trượt, trước khi tiến vào, Hứa Gia Ngôn mặc áo mưa dùng một lần, biết Thẩm Thanh Dứu mặc áo khoác chống nước nên bỏ chiếc áo mưa cậu chuẩn bị sẵn vào xô.
Hai người đi dọc theo đường nhựa, đến cùng đường nhựa kết thúc, biến thành đường mòn trải đầy lá rụng.
Đường mòn dẫn đến một vườn nấm tự nhiên với đủ loại nấm có thể ăn được, có thể tùy ý hái rồi mang về khách sạn nấu.
Mục đích Hứa Gia Ngôn cầm xô theo là để hái nấm, trong thùng có hai đôi găng tay nilon dùng một lần để đề phòng lúc hái nấm bị bẩn tay.
Trong rừng có rất nhiều nấm, Hứa Gia Ngôn sợ nhặt phải nấm độc nên mỗi lần phát hiện một loại là chụp ảnh đi tra xem có ăn được hay không.
Thẩm Thanh Dứu thấy cậu cẩn thận như vậy bèn nói: "Nơi này cho khách ghé thăm, hẳn là không có nấm độc."
Hứa Gia Ngôn ngồi xổm nhặt một cây nấm béo lùn màu đỏ, thận trọng đáp lại: "Cẩn thận một chút vẫn tốt mà, chẳng may hái nấm độc ăn vào lại đau bụng, lúc còn nhỏ tôi ăn phải nấm độc một lần, cả người mê man, vào bệnh viện nằm vài hôm đấy."
Sau khi xác định cây nấm trong tay ăn được, cậu mới vui vẻ bỏ vào xô, đứng lên hỏi Thẩm Thanh Dứu: "Anh gặp chuyện thú vị gì khi còn nhỏ không?"
Thẩm Thanh Dứu không tham gia hoạt động nhặt nấm trẻ con này của cậu, chỉ đi theo sau, cùng cậu đứng lên ngồi xuống.
"Không."
"Không á? Mỗi người đều gặp chuyện thú vị khi còn nhỏ mà."
Thẩm Thanh Dứu ngẫm nghĩ: "Đúng là không có."
Hứa Gia Ngôn: "Thế có chuyện gì để lại ấn tượng sâu sắc không? Ví như bất cẩn ăn phải nấm độc hay linh tinh gì đó?"
Thẩm Thanh Dứu: "Không, tôi không thích ăn nấm."
Hứa Gia Ngôn không tin: "Một chuyện cũng không có luôn?"
Thẩm Thanh Dứu: "Không có."
Hứa Gia Ngôn: "Không bị ngỗng đuổi? Không bị chó cắn? Không bị té ngã trong lúc kiểm tra chạy một nghìn mét? Không bị trẹo chân khi trèo tường trốn học?"
Thẩm Thanh Dứu: "Không." Rồi lẳng lặng liếc cậu, hỏi, "Cậu từng trốn học?"
Hứa Gia Ngôn mỉm cười xấu hổ: "Trốn hai lần, lần đầu thành công, lần thứ hai bị trẹo chân."
Thẩm Thanh Dứu hỏi: "Trốn học làm gì?"
Hứa Gia Ngôn trả lời: "Chơi điện tử chứ sao, lúc ấy cạnh trường tôi có một quán điện tử, tôi cùng Kiều Mộc Sâm tới đó, nhưng tôi chơi không giỏi, đi được hai lần rồi thôi."
Có vẻ như đứa trẻ ngoan ngoãn đến đâu thì vẫn sẽ làm một số điều "lệch lạc" với hình tượng, về việc Hứa Gia Ngôn trốn học, nếu cậu không nói thì không ai biết, tuy lúc ấy cậu bị Kiều Mộc Sâm kéo đi nhưng dù xuất phát từ nguyên nhân gì thì cậu đã đi.
Đương nhiên chuyện trốn học chẳng tốt đẹp gì, chỉ xem như vẽ thêm một nét bút rực rỡ lên bức tranh thanh xuân muôn màu muôn vẻ của cậu – sau khi trẹo chân, phải bó một một tuần.
"Thế còn anh? Có trốn học không?" Hứa Gia Ngôn nhìn thấy một cây nấm xinh đẹp thì chạy qua.
Thẩm Thanh Dứu vẫn theo sau: "Không.""
Không, không có, không có gì hết, không phải Thẩm Thanh Dứu chỉ đáp cho có mà cẩn thận suy nghĩ lại thì đúng là anh không có ký ức ấn tượng gì về thời học sinh, có lẽ không chỉ riêng thời học sinh, mà hai mươi tám năm qua, ngoại trừ công việc, những thứ khác có cũng được, không có thì thôi.
Hứa Gia Ngôn hái nấm rồi quay đầu nhìn anh, hỏi: "Vậy lúc đi học anh làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!