Chương 17: (Vô Đề)

Hứa Gia Ngôn chớp mắt, hỏi: "Đây là cái gì?"

Thẩm Thanh Dứu đưa cho cậu: "Hợp đồng cho thuê."

Hứa Gia Ngôn khó hiểu nhận lấy bản hợp đồng, tạm dừng một lát rồi hỏi: "Tôi biết là hợp đồng cho thuê… Nhưng là cho thuê chỗ nào?"

Thẩm Thanh Dứu: "Nhà tôi."

Hứa Gia Ngôn khiếp sợ: "Nhà anh? Anh muốn cho thuê phòng?"

Thẩm Thanh Dứu: "Có gì không ổn à?"

Hứa Gia Ngôn: "Không, không có gì."

Thế thì một tháng đắt đến mức nào nhỉ?

Hứa Gia Ngôn mở hợp đồng ra xem định giá mới phát hiện bên A và bên B đã điền đầy đủ thông tin.

Bên A đương nhiên là chủ nhà Thẩm Thanh Dứu, mà bên B… khách trọ là Hứa Gia Ngôn?!

Hứa Gia Ngôn ngẩn ngơ, không thể tin giơ bản hợp đồng đến cách mắt năm centimet, sau khi xác nhận mình không nhìn lầm mới kinh ngạc hỏi: "Tôi là bên B?"

Thẩm Thanh Dứu gật đầu.

Hứa Gia Ngôn: "Nhưng tôi không thuê nổi phòng nhà anh đâu!"

Lấy điều kiện và vị trí căn biệt thự của Thẩm Thanh Dứu, dù chỉ là phòng dành cho khách trên tầng hai thì cậu cũng không thuê nổi.

Thẩm Thanh Dứu: "Đương nhiên không cho cậu thuê với hình thức trực tiếp, cậu phải trả bằng tiền công nữa."

"Tiền… tiền công?"

"Đúng vậy, sáng nay tôi nghiên cứu giá thuê nhà ở khu đông rồi, đúng là không nằm trong phạm vi cậu chi trả được, chúng ta tạm thời không nói về chuyện hôn ước, chỉ tính riêng quan hệ giữa ông nội cậu và ông nội tôi đã đủ khiến tôi phải chiết khấu ba mươi phần trăm cho cậu."

"Chiết khấu ba mươi phần trăm?!"

"Lúc nhỏ, ông nội cậu từng cứu ông nội tôi một mạng, cậu không biết à?"

Hứa Gia Ngôn: "Tôi biết, bà nội từng kể rồi, hình như ông Thẩm từng rơi vào hồ băng, là ông nội tôi cứu. Nhưng đấy là ông nội tôi làm, liên quan gì đến tôi…"

Thẩm Thanh Dứu: "Nếu nói sâu xa thì biệt thự nơi tôi đang ở nhờ vào căn cơ ông nội để lại mới thúc đẩy tôi có tiềm lực mua. Nếu không có ông nội, chủ nhân của biệt thự ấy chưa chắc đã họ Thẩm, có khi là họ Vương nào đó."

Nói thì như thế, nhưng mà…

"Nhưng… dù chiết khấu ba mươi phần trăm thì tôi vẫn không trả nổi tiền thuê phòng nhà anh đâu."

"Vậy nên mới có thêm tiền công."

Hứa Gia Ngôn ngẫm nghĩ: "Tiền công… Tôi có thể làm gì?"

Thẩm Thanh Dứu thấy cậu chịu thỏa hiệp thì thừa thắng xông lên: "Biệt thự lớn như thế mà chỉ có dì Vương phụ trách, công việc chủ yếu của dì là nấu cơm, chuyện quét tước không thuộc quản lý của dì, bình thường đều trả tiền công tìm người ngoài tới dọn dẹp, tám trăm một tiếng…"

Thẩm Thanh Dứu chưa nói xong, Hứa Gia Ngôn đã ngắt lời: "Anh nói dối, tiêu dùng ở thành phố A tuy đắt đỏ nhưng nhân viên dọn dẹp với tiền công một trăm đã cao lắm rồi, phần lớn chỉ khoảng năm mươi tệ, tám trăm một tiếng là tiền lương tôi làm người mẫu mặc váy đứng bên ngoài thì có."

Thẩm Thanh Dứu chớp mắt, không ngờ thợ mộc chưa trải sự đời mà đầu óc nhảy số nhanh thế, anh nghiêm túc suy nghĩ một lát, "Nếu cậu muốn mặc váy quét nhà thì tôi không ngại."

Hứa Gia Ngôn nghe anh nói xong thì im lặng, lát sau mới thì thầm: "Thế có phải hơi biế. n thái không?"

Thẩm Thanh Dứu đối diện với cậu vài giây, che miệng hắng giọng: "Tôi nói rồi, tôi không ngại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!