Các loại áo ba lỗ trên trang web mua sắm nhiều không đếm xuể, Thẩm Thanh Dứu mặt không cảm xúc nhìn một lát, cho đến khi nghe thấy tiếng Hứa Gia Ngôn xoay người, mới đột ngột dừng tay, nhìn chằm chằm màn hình, nhíu mày.
Dường như bây giờ anh mới nhận ra mình đang làm gì, lấy lại tinh thần đặt điện thoại xuống rồi quay về giường, chuẩn bị ngủ.
Chưa kịp nằm xuống, anh đã thấy người nằm thẳng trên giường kia ngáp một cái, anh không để ý, vươn tay tắt đèn, đang định nhắm mắt thì cảm thấy ngực nằng nặng, một cánh tay nhân lúc bóng tối ập xuống đã đè lên ngực anh một cách công khai.
Thẩm Thanh Dứu ngẩn ra, giơ tay đặt cánh tay kia xuống, không đến hai phút, cái tay kia lại vung sang, lần này lực hơi mạnh, nện xuống lồng ngực rắn chắc, anh hơi đau.
Thẩm Thanh Dứu im lặng chớp mắt, lần thứ hai bình tĩnh đặt cánh tay kia xuống.
Kết quả lần một vô dụng, lần hai vô dụng, lần ba vô dụng…
Lặp đi lặp lại đến lần thứ tám, cánh tay kia đã không biết xấu hổ mà còn kéo theo đồng bọn?
Sếp Thẩm sống hai mươi tám năm, trước giờ chưa từng rơi vào thế bị động như này, hiện tại anh chẳng khác nào bánh chưng bị lá bánh bao lại, hai cánh tay cộng thêm hai cái đùi của Hứa Gia Ngôn như lạt buộc chặt bánh chưng.
Hơn nữa nhiệt độ không khí không quá cao, diện tích nhà cây lại lớn, trong phòng dù mở điều hòa thì cũng không nóng đến mức phải mặc quần đùi áo cộc.
Hứa Gia Ngôn quen mặc đồ ngủ nhưng không thích mặc quần áo dài, một năm bốn mùa đều mặc quần đùi áo cộc như thế, chỉ cần điều khiển nhiệt độ, đại khái là mùa hè hạ thấp còn mùa đông tăng nhiệt lên. Hiện tại nằm trên giường lớn trong nhà cây, mặc dù đắp chăn dày nhưng vẫn cảm thấy lạnh, may là trong chăn có nguồn nhiệt ấm áp, đương nhiên cậu phải bất chấp quấn lấy.
Thẩm Thanh Dứu bị cậu ôm chặt đến nỗi không thể đi vào giấc ngủ, đành cố hết sức thoát khỏi trói buộc rồi đảo khách thành chủ, ôm cả người cậu vào lòng.
Hứa Gia Ngôn trong lúc ngủ mơ bất ngờ được nguồn nhiệt bao lấy, cậu bất động vài giây rồi cựa quậy theo bản năng, thấy không thoát được đành bất chấp tất cả, tìm tư thế thoải mái tiếp tục ngủ.
Thẩm Thanh Dứu thở phào, chợt nghe thấy ai kia lẩm bẩm, anh không nghe rõ nên nghiêng đầu, ngừng thở, lắng nghe.
Chắc hẳn Hứa Gia Ngôn đang nằm mơ, không biết rơi vào mộng đẹp gì mà bật cười.
Thẩm Thanh Dứu im lặng nghe một lát, cuối cùng đã biết là gì: "Tám trăm một tiếng…"
"Hihi, tám trăm một tiếng…"
Đang nói tiền lương làm người mẫu vào bữa tiệc hôm nọ à?
Thẩm Thanh Dứu còn chưa kịp cảm thán nhóc tham tiền thì lại nghe cậu nói đứt quãng: "Năm tiếng đồng hồ… Đủ mời Thẩm Thanh Dứu ăn cơm rồi… Hihi… Hẳn là đủ rồi…"
Tám trăm một tiếng, năm tiếng tổng cộng bốn nghìn.
Thẩm Thanh Dứu ăn thế nào cũng không ăn hết ngần ấy tiền trong một bữa, huống chi Hứa Gia Ngôn kiếm tiền không dễ dàng, tiền lương một tiếng không thấp nhưng đứng dưới nhiệt độ gần chạm mốc không độ lâu như thế, dù nhiều tiền hơn cũng không quá đáng.
Anh nhớ hôm ấy Hứa Gia Ngôn nhận được tiền lương, điều đầu tiên cậu muốn làm là mời anh ăn cơm. Đồng thời nhớ lại vẻ mặt do dự khi nhìn quán cơm ven đường hôm anh đưa cậu tới ngõ Quảng Ninh mua quần áo.
Sau lần đầu tiên Hứa Gia Ngôn gọi điện thoại cho anh, anh đã hỏi ông bà nội về gia cảnh nhà họ Hứa.
Nói về gia cảnh thì nhà cậu là một nhà khá giả bình thường, nói là khá giả thật ra hơi miễn cưỡng, cùng lắm xem như không đến mức túng quẫn.
Nhưng sự không túng quẫn này phải xem đặt trong hoàn cảnh nào.
Tiêu dùng ở huyện không thể so sánh với thành thị bậc nhất ở thành phố A. Thẩm Thanh Dứu cho rằng số tiền kiếm được này cậu sẽ dùng vào việc tìm phòng trước, hoặc tích trữ để đổi một bộ vest đáng giá hơn, chứ không ngờ cậu không tính toán cho bản thân gì hết, cậu đặt hết số tiền mình kiếm được – không giữ lại xu nào – lên người anh.
Có lẽ trước khi nhận công việc người mẫu kia, cậu đã tính toán sử dụng số tiền ấy như thế nào, nếu không đi du lịch, có lẽ cậu sẽ chọn một nhà hàng xa hoa, hiện tại đi du lịch, cậu cũng chọn khách sạn tốt nhất ở nơi đây.
Cậu đã phát huy hết khả năng của mình.
Nhưng cậu lại tỏ ra những chuyện cậu làm cho anh chỉ đơn giản là thuận tay.
Thẩm Thanh Dứu dần thích ứng với bóng tối, loáng thoáng thấy nét mặt khi ngủ của Hứa Gia Ngôn. Dường như mộng đẹp chưa kết thúc, khóe miệng vẫn mang nét cười, đột nhiên, không biết mơ thấy điều gì, khóe miệng khẽ cong kia mím lại, hơi ấm ức thủ thỉ: "Bà nội… con là con trai mà… con không muốn mặc váy…"
Mùa thu đêm dài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!