Mũ có màu vàng, giống với chiếc mũ ở quê Hứa Gia Ngôn từng đội.
Loại mũ này dùng khi đi du lịch, dễ dàng nhận biết với màu sắc rực rỡ, sẽ không bị lạc giữa đám đông hoặc đi trong rừng cây.
Hứa Gia Ngôn còn tưởng Thẩm Thanh Dứu không để ý đến chuyến du lịch này, dạo này anh lại bận rộn, thường đi sớm về trễ, mấy ngày liên tiếp gần mười giờ mới về nhà. Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Hứa Gia Ngôn sợ quấy rầy anh làm việc nên từ hôm đó sau khi mời anh đi chơi thì không làm phiền nữa.
Thẩm Thanh Dứu không đề cập cậu còn cho là anh đã quên mất buổi hẹn vào cuối tuần, không ngờ anh không những nhớ mà còn mua mũ tặng cậu.
Cậu cảm động trước sự quan tâm của anh, ngoài vui mừng còn hơi hưng phấn.
Cậu nhìn thoáng qua đồng hồ: "Anh muốn lên phòng nghỉ ngơi không?"
Thẩm Thanh Dứu cởi áo vest, khoác lên cẳng tay, "Còn cậu? Chưa ngủ à?"
Hứa Gia Ngôn: "Tôi nghiên cứu hướng dẫn du lịch một lát nữa."
Thẩm Thanh Dứu không nói gì, liếc điện thoại Hứa Gia Ngôn rồi quay người đi đến bên kệ để đồ, cầm chiếc laptop để đó không dùng đưa cho cậu, "Dùng cái này đi."
Xem hướng dẫn bằng điện thoại tiện hơn nhưng nhìn chữ trên màn hình nhỏ trong thời gian dài sẽ nhanh mỏi mắt.
Hứa Gia Ngôn cảm kích nhận lấy laptop, đang định chúc anh ngủ ngon thì thấy Thẩm Thanh Dứu vắt áo vest lên tay vịn ghế sô pha, nói với cậu: "Cùng xem đi."
Hứa Gia Ngôn ngạc nhiên: "Anh có thời gian á?"
Thẩm Thanh Dứu: "Có." Rồi hỏi, "Cậu đang vướng mắc ở đâu?"
Hứa Gia Ngôn: "Ừm, tôi không biết nên đi biển hay leo núi."
Thẩm Thanh Dứu: "Bây giờ đi biển có phải hơi lạnh không?"
Hứa Gia Ngôn đặt laptop lên bàn, "Tôi cũng thấy thế, hơn nữa anh không thích ăn hải sản, ở đây không thấy đề cử món gì khác."
Thẩm Thanh Dứu thấy cậu ngồi trên thảm nên cũng ngồi xuống theo, thế nhưng do chân hơi dài nên có vẻ không được thoải mái.
Hứa Gia Ngôn cố hết sức để cho anh nhiều không gian nhất có thể, mở laptop tìm kiếm sổ tay du lịch cậu đánh dấu mấy ngày nay rồi thảo luận với anh: "Nhiệt độ trong núi không quá cao, nhưng sẽ hơn bờ biển một chút, hơn nữa trong núi có công viên cây xanh, trời vừa lúc vào thu, phong cảnh chắc hẳn không tồi."
Thẩm Thanh Dứu nghiêm túc nghe cậu phân tích: "Vậy lên núi đi."
Hứa Gia Ngôn: "Nhưng anh có cảm thấy lên núi nhàm chán không? Xem đánh giá thì đồi núi không có nhiều chỗ chơi bằng bờ biển."
Thẩm Thanh Dứu: "Chơi được hay không thì tới nơi mới biết được."
Thật ra so sánh hai nơi thì Hứa Gia Ngôn vẫn thích núi rừng hơn. Cậu thích điêu khắc nên thích hết thảy những thứ liên quan đến gỗ và đá. Nhưng vì sợ Thẩm Thanh Dứu cảm thấy nhàm chán nên cậu nghiên cứu về biển sâu hơn một chút. Hơn nữa nói đi nói lại, biệt thự của Thẩm Thanh Dứu đã nằm ở lưng chừng núi, tuy chỗ này không có thảm thực vật tươi tốt nhưng đã xem như địa hình trên cao.
Biết là núi này không giống núi kia, song vì là người mời nên cậu vẫn để ý cảm nhận của Thẩm Thanh Dứu hơn.
Hiện tại anh quyết định lên núi, Hứa Gia Ngôn cho anh xem hướng dẫn du lịch rừng núi trong niềm hân hoan khôn tả.
Thẩm Thanh Dứu nhìn đường đi rồi đến lịch trình Hứa Gia Ngôn sắp xếp, "Tối mai xuất phát luôn sẽ tiết kiệm thời gian hơn."
"Tối mai?"
"Có thể tan làm đúng giờ không?"
Tan làm đúng giờ không thành vấn đề, dạo này cậu không cần đến khách sạn hỗ trợ nữa, Vu Bằng đã giao cho cậu công việc đơn giản, tuy không liên quan đến chuyên môn, chỉ là đánh văn bản gì đó, như thế còn tốt hơn ngồi không, cậu sợ Thẩm Thanh Dứu phải tăng ca nên hỏi: "Anh hết bận rồi à?"
Thẩm Thanh Dứu: "Xong rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!