Mười hai giờ.
Bữa tiệc kết thúc đúng giờ.
Hứa Gia Ngôn mặc váy quay trở về phòng thay quần áo của đoàn đội Thụy Lạp thì thấy quản lý Lý đã cầm tiền lương kết toán trong ngày đứng chờ.
Hôm nay cậu ở bên ngoài không đến ba tiếng, vốn định bảo quản lý Lý tính bớt lại thì anh ta bảo mặc dù cậu không ở bên ngoài nhưng cả quá trình đều mặc váy triển lãm giữa đám đông, xem như đã tận chức tận trách, nên lấy đủ tiền lương.
Hứa Gia Ngôn thay quần áo xong đi ra đang định về thì nghe quản lý Lý gọi lại từ phía sau, đi song song với cậu: "Tiểu Hứa, có phải cậu quen giám đốc Thẩm không?"
Hứa Gia Ngôn đáp: "Đúng vậy."
Quản lý Lý: "Thật à? Tôi còn tự hỏi sao anh ta lại mời cậu khiêu vũ, hơn nữa còn khoác áo cho cậu."
Hứa Gia Ngôn ngượng ngùng trả lời: "Hai chúng tôi tình cờ gặp nhau ở đây thôi, không biết có ảnh hưởng đến bữa tiệc không?"
Quản lý Lý vội xua tay: "Không, không, bên phía Thụy Lạp rất vui mừng, hôm nay bọn họ vốn chỉ định triển lãm váy, kết quả cậu và giám đốc Thẩm nhảy mấy điệu giúp nâng tầm thiết kế kia, nãy có người ngỏ ý mua lại, nghe nói giá cả đưa ra cực kì cao, gấp mấy lần giá trị vốn có."
"Thật á?" Tuy Hứa Gia Ngôn không biết bán được bao nhiêu nhưng cũng vui lây.
Quản lý Lý vô thức liếc Hứa Gia Ngôn một cái.
Hứa Gia Ngôn nhận ra anh ta có nghi vấn bèn hỏi: "Anh Lý, có vấn đề gì à?"
Quản lý Lý xoa tay, do dự một lúc mới hỏi: "Thật ra tôi không hiểu lắm, nếu cậu quen giám đốc Thẩm thì sao còn định thuê nhà cạnh vành đai số sáu? Hai người không phải bạn bè à? Sao không nhờ anh ta giúp đỡ?"
Hứa Gia Ngôn hơi xấu hổ: "Thật ra chúng tôi không hẳn là bạn bè, tôi và anh ấy chỉ là quen biết, ông nội tôi và ông nội anh ấy mới là bạn bè."
Quản lý Lý vỗ trán: "Quan hệ lâu đời à?"
Hứa Gia Ngôn: "Xem như là thế, thật ra từ thế hệ của ông nội tôi, hai nhà đã ít liên lạc, sau khi tới thành phố A tôi ở tạm nhà bọn họ."
"À, thì ra là thế." Quản lý Lý lẩm bẩm, đang định tiêu hóa dần tin tức vừa hóng được thì nghe Hứa Gia Ngôn hỏi lại: "Đúng rồi, anh Lý, sao hôm nay tôi không thấy giám đốc Thẩm trong lời quản lý Lưu nói nhỉ?"
"Hả?" Quản lý Lý sửng sốt, "Còn giám đốc Thẩm nào nữa?"
Hứa Gia Ngôn: "Chẳng phải có nhân vật quan trọng nào đó họ Thẩm à? Nghe nói là số một số hai ở thành phố A đó."
Quản lý Lý nhìn đôi mắt ngây thơ không hiểu sự đời của cậu, khóe miệng giật giật, hỏi: "Cậu không biết người bạn họ Thẩm của cậu làm gì à?"
Hứa Gia Ngôn: "Biết chứ, bà nội bảo nhà anh ấy mở cửa hàng bách hóa."
Cửa hàng bách hóa?
Quản lý Lý bắt đầu phân tích hai từ "bách hóa", nếu trang sức, kim cương, ô tô cao cấp, thiết bị bay hay bất động sản, v.v… được gọi chung là "bách hóa" thì lời Hứa Gia Ngôn nói không có vấn đề gì, "Đúng vậy, là cửa hàng bách hóa."
Hứa Gia Ngôn cảm thấy phản ứng của quản lý Lý hơi kì lạ nên tò mò hỏi: "Thế nhân vật lớn kia không tới sao?"
Quản lý Lý bật cười: "Tới, có lẽ cậu không thấy thôi."
Hứa Gia Ngôn cảm thấy tiếc nuối vì không được gặp nhân vật quan trọng đứng trên đỉnh kim tự tháp trong truyền thuyết kia.
Nhưng chẳng bao lâu sau cậu đã vứt tiếc nuối ra sau đầu, cho đến khi dừng lại trước ô tô đỗ cạnh cổng công ty.
Cậu còn tưởng Thẩm Thanh Dứu đã về rồi, không ngờ anh vẫn chờ cậu ở đây.
Hứa Gia Ngôn chào Thẩm Thanh Dứu qua cửa sổ hạ kính.
Thẩm Thanh Dứu ngồi trên ghế lái lướt máy tính bảng, màn hình lấp đầy chữ, anh nghe thấy tiếng Hứa Gia Ngôn thì ngẩng đầu, chưa kịp đáp lại đã ngẩn ngơ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!