Hồn Thuật
Nguồn: tangthuvien
Trong vòng mấy phút, rất nhanh đã có tới gần một trăm con ùn ùn kéo về góc đông bắc cánh đồng nước, nơi đội của Văn Lục đang đứng. Mọi người trong đội cũng phát hiện ra số đông những con cáy khổng lồ đang kéo tới. Mọi người đều trầm ngâm, ở phía dưới hai người Kiệt Hào và Vân Trọng cũng sắp giải quyết xong năm con ban đầu.
- Chạy thôi a! Tìm con khác.
Lung Quang đứng phía sau buột miệng. Văn Lục nghe xong khẽ giật mình. Thực tế là mấy khảo nghiệm vừa rồi Văn Lục bị ức chế rất nhiều. Lực lượng tầng bảy hồn thuật và tầng sáu thể thuật của mình hầu như không có đất dụng võ. Tất cả mỗi lần nguy hiểm đều chạy bán sống bán chết.
"Mà người đầu tiên "chơi trò" chạy chốn lại là mình. Quả thật cứ tình hình này thì đừng nói là đội trở nên mạnh mẽ, mà chính là hoàn thành nhiệm vụ cũng đừng nghĩ tới".
Lời Lung Quang làm Văn Lục suy nghĩ rất nhiều. "Chạy trốn" đương nhiên là tốt, nhưng chạy trốn nhiều thì dần trở thành nhu nhược, không làm nên việc lớn. xem tại
- Con bà nó… đánh chết hết đi… chạy mãi sao được.
Văn Lục vung đại đao bay vút xuống phía dưới, lao vào đàn cáy mà băm bổ phát tiết. Mọi người thấy Văn Lục như điên cuồng xông vào giữa đàn cáy mà chặt chém thì sửng sốt. Na Na không nhịn được hỏi:
- Này… Văn Lục đại ca sao thế nhỉ?
Vân Nhi rụt hai mắt nhìn Văn Lục chằm chằm khẽ nói:
- Giải tỏa áp lực, có lẽ đại ca lâu nay trầm ổn chỉ là tự bó buộc mình. Tính cách của đại ca là sôi nổi, vui tính chứ không phải lúc nào cũng như pho tượng băng như mấy hôm nay.
Nếu Văn Lục nghe thấy những gì Vân Nhi nói chắc giật mình không ít. Tâm tư con gái quả là nhạy bén. Nhưng giờ này hắn đang điên cuồng chém giết, không còn để ý tới gì nữa. Vân Nhi im lặng một chút rồi nói tiếp:
- Văn Lục đại ca trong nhiệm vụ đầu tiên chịu nhiều đà kích. Về sức mạnh thì bị lão tu chân đạt tới nguyên anh đuổi chạy bán sống bán chết. Về mưu trí thì hai tướng quân Lý Kế Nguyên và Lý Thường Kiệt đả kích đại ca còn kinh khủng hơn.
Sang khảo nghiệm của chuột hoàng kim, đại ca cũng luôn bó tay bó chân. Cho nên có lẽ lúc này đại ca cần bùng nổ, điều này sẽ tốt hơn nhiều cho đại ca.
Nói đoạn cười cười:
- Vân Nhi còn lo đại ca trầm ngâm mãi chứ… giờ thì tốt rồi.
Kiệt Hào và Vân Trọng cũng đã đánh xong đi lên, vừa nghe thấy Vân Nhi nói, lại lao xuống. Kiệt Hào vừa bay xuống vừa hò hét:
- Chúng ta cũng muốn giải tỏa… con bà nó. Tên biến thái đó còn thoát được khỏi tay lão tu chân đạt tới nguyên anh kỳ. Hắn định đả kích anh em ta tới khi nào đây trời…
Nghe Kiệt Hào nói vậy, tất cả đều phá lên cười. Đúng vậy… sông là phải tiêu dao ngạo thị nhìn thiên hạ. Không phải lúc nào cũng gò bó mình vào một khuôn khổ chật hẹp. Sống còn ý nghĩa gì?
Cả đội phá lên cười đều đáp xuống mà tấn công điên cuồng, lấy những con vật khổng lồ này mà phát tiết. Tất cả đều không nghĩ rằng đây là một bước chuyển biến lớn lao về mặt tinh thần mà có người cả đời bị quây ở trong vòng tròn này, không thoát ra được. Người tu thuật chú trọng nhiều về mặt linh hồn. Linh hồn cường đại, Mầm Thế Giới mới lớn mạnh, dẫn đến lực lượng của chính mình thêm mạnh mẽ hơn. Chuyển biến về mặt linh hồn thì đều là tự lĩnh ngộ chứ hầu như là không thể chỉ bảo hay truyền đạt được.
Cuộc chiến điên cuồng diễn ra hơn nửa ngày, cho tới khi đàn cáy hoảng sợ không giám tới nữa, mọi người mới nằm dạp trên một ụ đất mà thở dốc, trên người đầy những vết thương. Nhìn ra ngút tầm mắt bốn xung quanh toàn là xác cáy, nếu có người tu thuật nào dùng linh thức mà điều tra chắc cũng choáng váng. Hơn mười bốn ngàn cái xác cáy chất trồng thành một vòng rộng tới hơn sáu bảy ngàn mét.
"Quả là điên cuồng"
Na Na là người duy nhất bị bắt ở trên không bảo vệ A Lan. Nhưng mà chữa thương ọi người liên tục, cô bé cũng mệt tới hoa mày chóng mặt.
Vân Nhi được Văn Lục bảo vệ nên không bị thương. Lúc này Văn Lục đang nhăn nhăn nhở nhở cười:
- Vân Nhi… lại đây băng bó cho ta. Chúng mình chơi trò tình yêu của đôi tình nhân cho bọn chúng tức chết… haha…
Vân Nhi đỏ bừng mặt nhưng vẫn tiến tới băng bó cho hắn. Ba vị công tử tức anh ách trong lòng. Hắn đánh xong mệt thì có người chăm sóc, mình lại phải ngồi một mình. Kiệt Hào càng nhìn Văn Lục càng tức:
- Na Na…đấm lưng cho ta. Chúng mình cũng chơi… ai ui…
Hắn chưa nói xong Na Na đã đá cho hắn một đá, trúng vết thương, làm hắn ôm chân kêu ầm ĩ.
Văn Lục nghỉ ngơi, sau khi phục hổi sức lực thì phát hiện ra mình đã đột phá tầng sáu sơ cấp thể thuật lên tầng sáu trung cấp. Văn Lục kinh hỉ không thôi, lên cấp này hắn hoàn toàn có thể thi triển "Long Ảnh Hóa Hình" của tầng sáu thể thuật mà không bị xỉu. Một ngày có thể thi triển tối đa ba lần mà không kiệt sức, còn lần thứ tư thì có ngất hay không còn khó nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!