Hồn Thuật
Nguồn: tangthuvien
Cả nhóm vừa quay lại nhìn người trung niên thì gần cổng làng lại có tiếng kêu lên làm mọi người không kịp xoay sở:
- Trời ơi! Con tôi… khổ thân con tôi…
Một cụ già chạc tuổi sáu bảy mươi tuổi vất cả gậy ào ra phía tổ đội hai đang đứng. Hai tay run rẩy, đôi mắt rưng rưng nhìn cô gái bị mất một chân đang ngất xỉu do mất nhiều máu.
- Bà ơi! Đây là con gái bà sao? Chúng cháu tình cờ gặp được bên ngoài.
Vân Nhi thấy tình cảnh bà tóc tai toán loạn như thế thì đoán bà đã ngồi đợi ở đây đã lâu rồi, vội đến nâng tay bà. Na Na đứng bên cạnh thấy vậy cũng tiến tới đỡ lấy bà cụ đang khóc muốn ngất.
- Cô ấy không sao đâu bà… Cần một chiếc giường để tĩnh dưỡng, bà đưa chúng cháu về nhà.
Bà lão mới chợt nhớ ra lúc này không phải lúc khóc lóc tức thì lật đật dẫn mọi người vào làng. Cả làng lúc này dường như bao phủ một không khí ảm đạm. Văn Lục đoán có lẽ là do tin tức vừa rồi của trung niên báo tin nọ. Linh thức tỏa ra thì phát hiện trong một ngôi nhà lớn phía tây làng có rất đông mọi người tụ tập. Sắc mặt mọi người ở đây đều không được tốt, khó chịu có, tím tái có, thậm chí có một số người còn đang ngất.
Nghe tiếng mọi người xì xào Văn Lục mới biết nguyên nhân là do "thần nước" trong miệng người dân này đòi cống phẩm thêm người.
"Thần nước? Không lẽ là một con linh thú cường đại sao?"
Văn Lục vừa đi theo bà lão vừa suy nghĩ. Vân Trọng với cái xác to con được giao nhiệm vụ "cao cả" là ẵm cô gái nọ. Đi sâu vào góc làng phía bắc, một ngôi nhà lụp xụp mái tranh hiện ra. Bà lão vội vàng vào trong kéo tấm cói dệt phủ lên trên giường để Vân Trọng đặt cô gái lên, rồi lặng ngồi nhìn cô con gái với ánh mắt trìu mến.
…
Bốn giờ chiều bên ngoài phía bắc làng chừng năm sáu trăm mét, có một con sông nhỏ chảy qua. Trên mặt sông người dân làng dựng lên một cây cầu bằng gỗ. Cả tổ đội hai lúc này đang ngồi trên chiếc cầu:
- Văn Lục ca ca… sao tới bây giờ vẫn chưa phát hiện ra nhiệm vụ vậy?
Na Na nghiêng nghiêng cái đầu quay sang hỏi Văn Lục. Cô bé làm đội trưởng mà cho tới bây giờ vẫn không cảm giác được nhiệm vụ đâu cả.
Văn Lục cười khổ:
- Ta cũng không biết, nhưng nhiệm vụ chỉ dẫn đến làng này chắc chúng ta sẽ thực hiện nhiệm vụ liên quan tới nó. Chẳng hạn như tiêu diệt linh thú vương chẳng hạn.
Nghe Văn Lục nói vậy mọi người đều rùng mình. Nhiệm vụ như vậy thì quả là "khó chơi" rồi.
Đúng lúc đó, một cụ già râu tóc bạc trắng, lững thững từ trong làng đi ra chỉ vào mấy cô mấy cậu đang ngồi trên cầu mà nói:
- Này cậu kia… cậu đó… cậu vác cây búa to vật vã đó… xuống ngay không sập cầu của chúng tôi…
Vân Trọng nhìn quanh, thấy mọi người nhìn mình mới vỡ lẽ là mình to xác nhất, lưng lại đeo thêm cây búa khủng bố, thì gãi gãi đầu lù dù đi xuống mép sông, tức khí mà chỉ lên cẩu.
- Cụ xem… hắn cũng vác cây đao tổ bố thế sao cụ không quát hắn xuống?
Vân Trọng chỉ Văn Lục đang ngồi nhe răng cười cười tố cáo với cụ già. Lão ông nọ cũng chỉ liếc mắt một cái không dám nói gì lại lững thững đi về, vừa đi vừa lẩm bẩm:
- Trông tên đó khủng bố phát ớn… ta còn muốn sống thêm vài năm nữa.
Mọi người ôm bụng cười, mém té xuống sông. Hóa ra cụ thấy khuôn mặt Vân Trọng đơn thuần thì ra bắt nạt chút cho khuây khỏa cái bụng. Từ lúc nghe tin "thần nước" muốn thêm "cống phẩm" là cái bụng không được thoải mái, muốn tìm người phát tiết mà thôi.
Vừa lúc đó bà lão có cô con gái bị mất chân lại hớt hơ hớt hải chạy ra, vừa chạy vừa kêu lên:
- Cứu con tôi… nó mất tích rồi! Làm ơn cứu con tôi với.
Cả tổ đội hai sửng sốt, linh thức Văn Lục tràn ra thì phát hiện cô gái có mái tóc dài, thân hình nhỏ nhắn, với khuôn mặt tái nhợt đang cố gắng lết tấm thân khó nhọc đi về phía đông, khuất sau những lùm cây.
Lắc lắc cái đầu, Văn Lục biến mất trước mặt cụ già, chỉ để lại tàn ảnh khiến cụ già giật mình cái thót. Xuất hiện phía trước mặt cô gái Văn Lục khẽ nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!