Chương 47: Đồng nước

Hồn Thuật

Nguồn: tangthuvien

Người ngồi ở giữa chính điện của trang viên có dáng người to lớn, nước da màu nâu đen làm người ta có cảm giác toàn thân đầy những lực lượng. Người nọ đang ngồi nghiêm mặt, nghe thấy lời của tiểu Thử tức thì sửng sốt, tiếp đó phá lên cười:

- Ha ha… đại ca dạo này cũng thảnh thơi a. Lại đầy nhã hứng mà đi chơi cùng bọn trẻ.

- Hừ! Ta đi đâu mặc ta… ngươi quản sao?

Tiểu Thử vênh cái mặt lên không thèm nhìn người nọ. Văn Lục vừa nhìn thấy người có làn da "nâu" này tức khắc hiểu ra mọi vấn đề. "Hóa ra những người phân chi tộc Nguyễn thuật là bị lão "trâu già" này ép phải ra thử thách tổ đội mình đây mà".

Văn Lục bước lên ngồi xuống bên cạnh chiếc ghế của lão Trâu, mọi người ngồi hai bên nhíu nhíu đôi mày. Sự đáng sợ của "con trâu già" này thì ai cũng biết, không nghĩ tới tên tiểu tử này lại vênh váo ngồi lên trên bục đó. Lão Trâu và tiểu Thử cũng sửng sốt, Văn Lục lại chẳng quan tâm tới những ánh mắt đó mà không nhanh không chậm nói:

- Tưởng trâu hiền lành tốt bụng chứ? Hóa ra vừa kiêu căng vừa hống hách a… Làm chúng ta mệt gần chết lại còn không bố chí chỗ ngồi… thật là… mỏi chân chết ta…

Tiểu Thử nghe Văn Lục nói vậy thì nằm bò càng trên vai Na Na mà cười, nước mắt nước mũi tèm lem, chỉ chỉ lão Trâu:

- Đáng đời tên thích khoe mẽ nhà ngươi… Hôm nay xem ngươi kiêu ngạo làm sao trước mặt hậu bối… haha… cười chết ta mất…

Văn Lục nghĩ lão Trâu nghe vậy ắt hẳn sẽ tức tới "xì khói". Không ngờ lão chỉ sửng sốt nhìn Văn Lục hồi lâu, tiếp đó phá lên cười:

- Được được… có chí khí, quả là tinh anh Đại Việt đời sau hơn đời trước. Ta thử thách các ngươi cũng vì tốt cho các ngươi mà thôi…haha…

"Lão này không mở miệng thì thôi… mở miệng rồi là oang oang cả lên". Văn Lục bắt đầu hối hận khi ngồi gần lão. Văn Lục cũng không sợ lão làm gì mình vì hắn tin mình có một sư phụ không tầm thường, hơn nữa biết đâu lại được ngồi xem trâu chuột đánh nhau cũng nên. Lão Trâu bất chợt nhíu nhíu mày:

- Ồ! Các ngươi lôi đâu ra mấy cái đuôi thế? Bọn này mang lực lượng kỳ quái a…

Nói đoạn vung tay lên:

- Thôi đi sớm về sớm… các ngươi cẩn thận trong khảo nghiệm lần này…

Cả tố đội hai tức thì biến mất trên đại sảnh:

- Đại ca… lại lại đây, làm một chén, lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau rồi. Đại ca nghĩ tổ đội này thế nào? truyện từ

Lão Trâu vung tay lên, ở giữa đại sảng lại bỗng nhiên xuất hiện một chiếc ghế khác. Chiếc ghế vừa đặt ra, trên ghế đã ngồi một thanh niên trẻ mặc áo bào màu xanh, mỉm cười đưa tay đón lấy chiếc chén:

- Còn non lắm…

….

Trên một cánh đồng rộng lớn dường như trải dài vô tận. Cả cánh đồng hầu hết là nước, lau sậy và những cây cao chừng hai ba mét hoa nho nhỏ màu vàng mọc um tùm. Thỉnh thoảng có những cây cổ thụ cao chọc trời lạ lạ vươn những rễ dài mọc trên cánh đồng đó.

"A…. không…."

"Chủm…"

Na Na nhìn ba vị công tử và mấy tên thư đồng toàn thân ướt sũng, lóp ngóp chui lên khỏi mặt nước tức thì thích thú vỗ tay:

- Hi hi… sao tự nhiên các vị lại có nhã hứng đi tắm thế? Nước có mát không?

Văn Lục hai tay cắp hai cô gái cũng cười cười, hắn nghe thấy lời lão trâu đã cảm thấy không hay nên đề phòng trước cho nên mới vươn tay cắp được hai cô bé. Còn mấy tên kia rớt sạch xuống nước. Kiệt Hào vừa chui lên, thần tình khinh bỉ nhìn về phía ba người trên không:

- Trọng sắc khinh bạn… hừ….

Hắn không thèm nhín điệu bộ ôm bụng cười của Na Na và Vân Nhi mà lồm cồm bò lên trên một cái cây nhỏ ngang nhiên cởi áo ra vắt mà quên mất mình có thể dùng lực lượng "Mầm Thế Giới" mà hong khô. Thân hình to lớn của mấy vị công tử làm cái cây oằn sát xuống mặt nước.

Cả đám đang nguyền rủa mười tám đời tổ tông nhà Trâu già, thì bỗng nhiên mấy cái cây lay động. Không… chính xác là mặt đất dung động dẫn đến những cái cây nghiêng ngả khiến cả đám ngoại trừ ba người Văn Lục ra thì lại rớt xuống nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!